RSS

NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 144

13 Nov

NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 144: KHÔNG VUI

Tề vương không chút để ý đồng ý.

Lục La ở phía trước dẫn đường, một bên trong lòng âm thầm cân nhắc. Tề vương điện hạ khóe môi bị thương là chuyện gì xảy ra? Mu bàn tay lại một tầng băng gạc, nhìn thấy ghê người……

Dung phi khi nhìn thấy Tề vương, cũng là sửng sốt: “Khóe môi và tay con bị làm sao vậy?”

Tề vương mặt không đổi sắc đáp: “Hôm nay buổi sáng rời giường, mu bàn tay không cẩn thận va vào giường bị thương. Trịnh Hỉ khẩn trương, tìm đến thuốc mỡ tốt nhất, còn dùng băng gạc băng kín. Kỳ thật, chỉ là trầy da, rất nhanh sẽ khỏi. Vết thương ở miệng là ngoài ý muốn, thời điểm ăn điểm tâm không cẩn thận cắn phải. Mẫu phi không cần lo lắng.”

Chu Diễm đã biết, Dung phi vừa nghe liền biết khác thường.

Nào chuyện trùng hợp như vậy, vừa bị thương ở tay vừa bị ở môi. Mu bàn tay băng gạc nhìn không thấy nhưng vết thương ở miệng không che giấu được. Vết thương sâu như vậy, thấy thế nào cũng không như là ăn cái gì cắn phải.

Dung phi cẩn thận nhìn thoáng qua, nhăn mày nói: “Vết thương ở miệng con không phải là tự mình cắn phải. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Tề vương nhếch miệng cười: “Cái gì cũng không gạt được tuệ nhãn mẫu phi. Kỳ thật, ta đêm qua cường đoạt một dân nữ. Nàng giãy dụa dùng sức quá độ, cho nên dùng lực cắn ta một ngụm. Mu bàn tay bị thương cũng là nàng cắn.” Nói xong, nhanh chóng bỏ băng gạc, dấu răng trên tay cũng lộ ra.

Dung phi: “……”

Dung phi khuôn mặt nháy mắt có chút vặn vẹo.

Cái gì cường đoạt dân nữ! Tề vương căn bản là lén đi tìm Mộ Niệm Xuân!

Lớn miệng như vậy, hiển nhiên là hy vọng bà tìm căn nguyên hỏi để, sau đó có thể thuận lý thành chương nhắc tới hắn cùng Mộ Niệm Xuân việc hôn nhân……. Hừ, đừng mơ!

Dung phi nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình, ra vẻ lạnh nhạt nói: “Thích mỹ nhân, Tề vương trong phủ có nhiều mà. Đường đường hoàng tử, sao lại làm ra chuyện này. Việc này lần sau không được diễn ra nữa.”

Lại nhẹ nhàng thả qua việc này như vậy.

Tề vương kéo kéo khóe môi. Vâng lời.

Mẫu phi vẫn là giống kiếp trước. Chỉ cần nhận thức chuyện gì, liền tuyệt không sửa đổi tâm ý. Ý nguyện của hắn, với bà không quan trọng.

Theo điểm này mà nói, mẫu phi cùng Thái tử phi tương tự dữ dội. Chính là, Chu Diễm lựa chọn thuận theo nhường nhịn. Mà hắn, sẽ không nguyện giống kiếp trước như vậy nghe theo mẫu phi an bài……

Mẫu tử hai người, mỗi người một tâm tư dùng ngọ thiện.

Cơm trưa sau, Dung phi mệnh các cung nữ đều lui ra. Thiên điện chỉ còn mẫu tử hai người, không có phần đông cơ sở ngầm ở một bên, nói chuyện cũng không quanh co lòng vòng.

“Hoàng hậu đang bắt tay chọn Tề vương phi. Nhiều nhất đợi tới năm sau, việc hôn nhân của con sẽ định ra.” Dung phi thản nhiên nói: “Con thích nha đầu Mộ Niệm Xuân kia, đại có thể giống thái tôn, xin phụ hoàng con ban thánh chỉ tứ hôn, nạp là trắc phi. Bất quá, vị trí chính phi là Lục đại tiểu thư.”

Ngày thường cẩn thận chặt chẽ ôn hòa dễ thân đều là biểu hiện giả dối, nữ tử trước mắt quyết giữ ý mình, mới là chân chính Dung phi.

Tề vương dùng ngữ khí lạnh nhạt đồng dạng trả lời: “Tuyệt không có khả năng này!”

Dung phi đè nén tức giận xuống đáy lòng, lạnh lùng nói: “Việc này không phải do con tùy hứng. Ta không ngại nói thật cho con biết, ngày hôm qua ta đã lén hướng phụ hoàng con cầu qua việc này. Hoàng thượng cũng gật đầu đồng ý. Con cho là lén tìm Hoàng hậu cầu tình có thể cưới Mộ Niệm Xuân sao? Chuyện này căn bản là không có khả năng, con sớm bỏ ý niệm này trong đầu đi.”

Hoàng hậu ở bên người Dung phi xếp cơ sở ngầm, Dung phi sao lại không có đối sách? Nhân Minh điện cũng có người của bà. Tề vương đi tìm Hoàng hậu căn bản không thể gạt được Dung phi.

Tề vương kéo kéo khóe môi, trong mắt hiện lên một tia châm chọc: “Mẫu phi vì việc hôn nhân của ta, mất nhiều tâm tư như vậy. Rốt cuộc là vì ta, hay là vì mặt mũi chính mình?”

Lời này nói thật sự rất tàn nhẫn!

Dung phi mặt cười trắng bệch, thanh âm bén nhọn mà run run: “Con nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”

Tề vương thu liễm ý cười, trầm giọng nói: “Ai cũng không thể lựa chọn xuất thân chính mình. Ta biết mẫu phi vẫn bởi vì xuất thân canh cánh trong lòng, cho nên mới hy vọng ta cưới một vương phi gia thế hiển hách. Nhưng này dạng có năng lực như thế nào? Có một con dâu xuất thân cao quý, cũng vẫn như cũ thay đổi không được chuyện mẫu phi xuất thân là cung nữ. Chỉ vì khẩu khí này, buộc con bỏ đi nữ tử con thích. Mẫu phi không biết là chính mình rất vô tình sao?”

Dung phi qua nửa ngày mới phun ra một câu: “Con đi ra ngoài cho ta!”

Tề vương bình tĩnh nhìn Dung phi một cái. Sau đó xoay người rời đi.

Dung phi thấy hắn thật sự đi, bị lửa giận làm mất bình tĩnh: “Đứng lại!”

Tề vương thực nghe lời đứng lại. Thần sắc lạnh nhạt hỏi: “Mẫu phi còn có cái gì phân phó?”

Dung phi hít sâu một hơi, buộc chính mình áp chế lửa giận, kiệt lực ôn nhu: “Khác nhi, con thích Mộ Niệm Xuân, ta sẽ không ngăn con. Con cưới cô ta làm trắc phi, ngày sau sủng ái cô ta hơn là được. Vì cái gì nhất định phải cưới cô ta làm chính phi?”

Tề vương nhìn Dung phi: “Mẫu phi, phụ hoàng vẫn sủng ái người. Nhưng trong lòng người có tiếc nuối hay không?”

Dung phi á khẩu.

Tiếc nuối, đương nhiên là có. Không chỉ là bà, nhóm phi tần trong cung, có người nào không trong lòng âm thầm ảo tưởng chính mình mới là chính cung Hoàng hậu?

“Ta thích Niệm Xuân, ta nghĩ cưới nàng làm vợ. Danh phận trắc phi, đối nàng mà nói chính là nhục nhã.” Tề vương thần sắc chưa bao giờ nghiêm túc như lúc này: “Mẫu phi nếu là thật sự thương ta, hãy chấp nhận tâm ý của ta. Nếu mẫu phi vẫn là kiên trì phản đối, ta đây đành phải dùng biện pháp.”

Dung phi cắn môi, thanh âm lạnh lùng: “Vì một nữ tử, con sẽ cùng mẫu phi quyết liệt sao?”

Lúc này đây, đổi thành Tề vương á khẩu.

Mẫu tử hai người, đồng dạng cố chấp, căn bản ai cũng không thuyết phục được ai.

Lần này gặp, nhất định là từ biệt trong không vui.

……

Lúc này Mộ Niệm Xuân cũng ăn xong cơm trưa, phân phó bọn nha hoàn thu thập này nọ, chuẩn bị hồi phủ.

Thạch Trúc biết ngọn nguồn, không hỏi nhiều, lập tức thu thập.

Ngọc Trâm lại nhịn không được lầu bầu nói: “Vừa mới đến một ngày đã trở về sao? Tiểu thư lúc trước không phải nói ở vài ngày mới về?”

Khó được có cơ hội ra phủ thông khí, nhanh như vậy đã muốn hồi phủ.

Đinh Hương cũng hiểu được có chút quái dị, hỏi dò: “Thạch Trúc, có phải hay không xảy ra chuyện gì? Tiểu thư hôm nay tâm tình tựa hồ không tốt lắm, không nói gì. Chỉ phân phó nói phải về phủ……”

Thạch Trúc nghiêm túc nói: “Tiểu thư suy nghĩ cái gì, chúng ta không thể tùy đoán. Còn không mau chút thu thập, chậm chạp giờ hồi phủ, hai người các ngươi chịu được phạt không?”

Đinh Hương phẫn nộ ở miệng, Ngọc Trâm không dám hé răng.

Hai người đến Y Lan viện cũng có hơn nửa năm, ngay từ đầu cũng chưa đem Thạch Trúc thành thật đặt ở đáy mắt. Nhưng tiểu thư lại phá lệ sủng ái coi trọng Thạch Trúc, bất công, quả thực làm người ta quen mắt ghen ghét.

Thạch Trúc cũng dần dần có uy tín đại nha hoàn, nay quở trách, hai người đều không dám cãi lại.

Trương Tử Kiều cũng rất nhanh thu thập xong, đi tới, lại không gặp thân ảnh Mộ Niệm Xuân, không khỏi có chút kỳ quái: “Thạch Trúc, biểu muội không phải nói sớm hồi phủ sao? Cô ấy đâu?”

Thạch Trúc cười đáp: “Tiểu thư đi chào từ biệt các nữ ni, rất nhanh sẽ trở lại.”

Vừa dứt lời, thân ảnh Mộ Niệm Xuân liền xuất hiện cửa.

Trương Tử Kiều lập tức cười đón: “Biểu muội, đều thu thập tốt rồi, chúng ta có thể khởi hành. Trước khi trời tối có thể hồi phủ.”

Trương Tử Kiều tươi cười như mọi khi, Mộ Niệm Xuân nhìn khuôn mặt hắn ấm áp tươi cười, trong lòng đột nhiên run lên. Những lời Tề vương nói đêm qua, nháy mắt lại nảy lên trong lòng. Trong lúc nhất thời, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Trương Tử Kiều thấy Mộ Niệm Xuân kinh ngạc nhìn chính mình, âm thầm kỳ quái: “Biểu muội, sao lại nhìn chằm chằm ta vậy? Trên mặt ta có gì bẩn sao?” Vừa nói vừa lấy tay sờ sờ mặt.

Ngày xưa, động tác ngơ ngác như vậy, từng làm Mộ Niệm Xuân một trận vui cười.

Nhưng hôm nay, Mộ Niệm Xuân lại chính là miễn cưỡng gượng cười, vội vàng ném một câu: “Chúng ta hiện tại đi thôi.” Liền xoay người đi.

Trương Tử Kiều tính tình ngại ngùng, nhưng cũng phá lệ mẫn cảm. Cơ hồ lập tức đã nhận ra không thích hợp.

Ngày hôm qua còn ổn, một đêm trôi đi, Mộ Niệm Xuân đối hắn thái độ đột nhiên thay đổi rất nhiều. Một buổi sáng không thấy, lúc này lại là lãnh đạm như vậy……

Đã xảy ra cái gì hắn không biết sao?

Trương Tử Kiều trong lòng vắng vẻ, có chút mờ mịt cùng mất mát.

Ngồi trên xe ngựa, loại cảm giác này liền càng rõ ràng.

Mộ Niệm Xuân vẫn tâm thần không yên tâm tư hoảng hốt, hoặc là yên lặng nhìn ngoài cửa sổ xe, hoặc là kinh ngạc ngẩn người, ngẫu nhiên cùng hắn ánh mắt đối diện, cơ hồ lập tức sẽ rời ánh mắt.

Trương Tử Kiều trong lòng lo sợ bất an, hắn không phải là làm sai chuyện khiến biểu muội buồn chứ? Có thể tưởng tượng đến, nhưng cũng không thể tưởng được là làm sao ra sai lầm.

Trương Tử Kiều lấy dũng khí há mồm nói: “Biểu muội, muội vẫn không nói chuyện, là tâm tình không tốt sao? Nếu là có cái gì không thoải mái, không ngại nói cùng ta. Tuy rằng ta không giúp được cái gì, có thể nói ra cho đỡ bức bối trong lòng.”

Nàng phải nói như thế nào?

Chẳng lẽ nàng nói “Ta đã đáp ứng Tề vương cầu than. Huynh từ nay về sau hoàn toàn quên ta đi”, hay là “Biểu ca về sau trăm ngàn không cần vì ta tự tìm ý kiến nông cạn”?

Mộ Niệm Xuân trong lòng một trận chua xót khôn kể, trong miệng đau khổ, liền ngay cả trong lời nói cũng mang theo vài phần chua xót: “Biểu ca, thực xin lỗi, lòng ta quả thật có chút không tốt. Ta hiện tại cái gì cũng không muốn nói, thầm nghĩ yên lặng một chút.”

Trương Tử Kiều vẻ mặt ngượng ngùng: “Là ta lắm miệng, phiền muội thanh tĩnh. Ta sẽ không hỏi nhiều nữa.”

Kế tiếp, Trương Tử Kiều rốt cuộc không nói chuyện.

Trong xe ngựa một mảnh trầm mặc, làm người ta bực mình hoảng hốt.

Mộ Niệm Xuân nói ra những lời này, cũng có chút hối hận. Nhưng lúc này, trừ bỏ trầm mặc, nàng thật sự không biết nên làm cái gì. Nàng thậm chí không dũng khí nhìn thẳng Trương Tử Kiều mặt đầy ảm đạm……

 
3 phản hồi

Posted by on 13/11/2016 in Niệm Xuân Quy

 

3 responses to “NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 144

  1. thaonguyen

    13/11/2016 at 11:04 sáng

    tội nghiệp anh TTK Qúa ,không biết tình hình thế nào ?

     
  2. Liên

    13/11/2016 at 1:28 chiều

    Diễn biến của truyện ngày càng hay, cám ơn Ku’n.

     
  3. Quýt đường

    14/11/2016 at 8:49 sáng

    Hay quá nàng ạ, TTK đúng là tội nghiệp thật, hy vọng anh í kiếp này có được hp

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: