RSS

NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 143

11 Nov

NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 143: MIỆNG VẾT THƯƠNG

Tờ mờ sáng, Trịnh Hỉ liền rời giường đến gõ cửa: “Điện hạ, nên rời giường.”

Ngày hôm qua ban đêm trở về quá trễ, chỉ ngủ hai ba cái canh giờ. Trịnh Hỉ ngáp mấy cái liền thập phần buồn ngủ, lại vẫn cố cứng rắn rời khỏi giường.

Tề vương điện hạ ngày hôm qua vụng trộm đến Từ Vân am, thừa dịp sáng sớm liền rời đi, miễn cho bị người phát hiện. Nếu là rơi vào tai Dung phi nương nương, sẽ không tốt. Gõ hai tiếng, cửa liền mở.

Trịnh Hỉ ân cần cười nói: “Điện hạ……” Vừa cười nói vừa nhìn Tề Vương điện hạ.

Sao khóe môi điện hạ lại bị thương?!!!

Ngày hôm qua ban đêm không lưu ý, hiện tại xem rất ro xranfg. Trịnh Hỉ nháy mắt liền liên tưởng đến rất nhiều hình ảnh, nghĩ qua là tươi cười liền biến đáng khinh ……

“Ba” một tiếng, Tề vương không chút khách khí dùng sức đánh một cái lên gáy Trịnh Hỉ, chính nghĩa lẫm liệt nói: “Miên man suy nghĩ cái gì. Đây là đêm qua ăn cơm không cẩn thận cắn vào môi.”

…… Lời này lừa người khác thì có thể. Lừa dối tùy tùng bên người là hắn thì hơi quá đáng! Đêm qua thời điểm ăn cơm, hắn luôn luôn ở bên cạnh hầu hạ, căn bản là không cắn nát khóe môi được rồi!

Trịnh Hỉ mặt không đổi sắc cười: “Điện hạ nói phải, nô tài trí nhớ thật sự là kém. Ngay cả việc này cũng quên. Nếu là thái tôn điện hạ hoặc là Dung phi nương nương hỏi đến, nô tài nhất định bẩm báo chi tiết.”

Tề vương đối Trịnh Hỉ lanh lợi biết điều thực vừa lòng: “Tốt lắm, đến hầu hạ bổn vương thay quần áo.”

Thời điểm thay quần áo, duỗi tay trái ra, Trịnh Hỉ nhất thời lại trợn tròn mắt: “Điện hạ, tay ngài……”

Tề vương lạnh nhạt nhìn hắn một cái.

Trịnh Hỉ vòng vo nói: “Nô tài nhớ ra rồi, điện hạ thời điểm rời giường không cẩn thận, mu bàn tay va vào cạnh giường, cho nên mới để lại vết thương.” Ngoài miệng nói ba hoa chích choè. Trong lòng lại ở yên lặng rơi lệ.

Như vậy rõ ràng một vết cắn. Nghĩ rằng người khác mù không nhìn ra sao?!

Điện hạ đêm qua rốt cuộc làm cái gì, khiến Mộ tứ tiểu thư phát ra hỏa lớn như vậy?

Tề vương hiển nhiên rất rõ ràng lý do này thật sự thái quá, ho khan một tiếng nói: “Ngươi đi tìm chút thuốc mỡ. Thêm dải băng sạch sẽ nữa. Mu bàn tay bị thương sâu như vậy, nên băng bó.”

Trịnh Hỉ sùng bái nhìn Tề vương. Biện pháp tốt như vậy, sao mình lại không nghĩ ra chứ? Quả nhiên vẫn là điện hạ anh minh!

Tề vương da mặt tuy rằng vừa già lại dày, nhưng bị Trịnh Hỉ dùng ánh mắt nhiệt liệt sùng bái như vậy nhìn, cũng thực có chút ăn không tiêu. Cười đạp hắn một cước: “Ngây ra cái gì, còn không mau đi kiếm đi!”

Trịnh Hỉ chấn hưng tinh thần lên tiếng, lập tức rời viện, tính đi tìm nữ ni trong am xin thuốc mỡ cùng băng gạc.

Mới vừa đi đến cửa viện, đã thấy một thân ảnh mặc váy xanh lam đi tới. Cô gái thanh tú gương mặt như hoa.

Trịnh Hỉ tâm không khống chế nổi, tươi cười đi lên đón: “Thạch Trúc cô nương. Sao cô lại tới đây?”

Thạch Trúc đối với hắn cho tới bây giờ không có gì chú ý, mặt không chút thay đổi nói: “Tiểu thư mệnh tôi đưa chút thuốc mỡ cùng băng gạc đến, nói là Tề vương điện hạ tay bị thương, cần dùng đến.”

Trịnh Hỉ: “……”

Điện hạ cùng tứ tiểu thư rất có ăn ý, thật sự là một đôi trời đất tạo nên.

Trịnh Hỉ tiếp nhận thuốc mỡ cùng băng gạc, cười nói tạ: “Điện hạ ngày hôm qua không cẩn thận bị thương ở tay. Cám ơn ý tốt tứ tiểu thư, tôi đỡ phải đi lại.”

Rõ ràng biết Tề vương bị thương ở bàn tay là chuyện gì xảy ra, còn có thể mặt không đổi sắc nói ra này lời nói……

Có nhiều chủ tử thế nào sẽ có hạ nhận như thế, lời này quả nhiên nửa điểm không giả. Nghĩ vậy. Thạch Trúc chỉ ôn hoà đáp: “Không cần cảm tạ, đồ đã đưa. Tôi về đây.”

Nói xong, liền xoay người rời đi.

Trịnh Hỉ theo bản năng đuổi theo: “Khoan khoan!”

Thạch Trúc dừng bước, ánh mắt gian có chút không kiên nhẫn: “Anh còn có chuyện gì?”

Trịnh Hỉ  xưa nay lanh lợi khéo đưa đẩy, trước cặp mắt trong suốt kia, ý nghĩ bỗng trống rỗng, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Thạch Trúc đợi một lát, thấy Trịnh Hỉ vẻ mặt dại ra, không khỏi nhíu nhíu mày: “Nếu không có việc gì, tôi đi đây.”

Trịnh Hỉ ngơ ngác nhìn Thạch Trúc đi xa. Rốt cục phục hồi tinh thần lại, nhất thời ảo não không thôi. Hắn vừa rồi là làm sao vậy. Rõ ràng có nhiều lời muốn nói, lại một câu cũng nói không ra……

Trịnh Hỉ ảo não trở về.

Tề vương thấy hắn nhanh như vậy trở lại. Có chút kinh ngạc: “Ngươi tìm được ở đâu thuốc mỡ băng gạc mà nhanh như vậy?”

Trịnh Hỉ đả khởi tinh thần cười nói: “Mấy thứ này là tứ tiểu thư mệnh Thạch Trúc đưa tới.”

Đáp án ngoài dự liệu, làm Tề vương tâm tình nháy mắt nhộn nhạo lên. Mộ Niệm Xuân ngoài miệng hung hăng, nguyên lai là quan tâm hắn như vậy!

…… Tề vương điện hạ, ngài thật sự suy nghĩ quá nhiều!

Mộ Niệm Xuân cố ý mệnh Thạch Trúc đưa thuốc cao băng gạc, là lo lắng Tề vương để nguyên trạng đi gặp người. Khóe môi bị thương có thể nói là khi ăn cơm không cẩn thận cắn phải, mu bàn tay rõ ràng là vết cắn, tìm cái cớ gì cũng không thích hợp. Đơn giản dùng băng gạc, tuy rằng sẽ khiến người khác chú ý, nhưng vẫn ổn hơn cả.

Tề vương tâm tình hết sức sung sướng rời Từ Vân am.

Hắn ngày hôm qua lặng lẽ đến Từ Vân am, trừ bỏ Trịnh Hỉ, chỉ dẫn theo vài thị vệ thân thủ vô cùng tốt. Lúc này thừa dịp trời còn chưa sáng, kỵ mã rời Từ Vân am.

……

Mộ thái phó ước chừng dưỡng bệnh tháng 1 có thừa, rốt cục trở về Thượng Thư phòng. Mộ Trường Hủ vừa đính hôn không lâu, cũng một lần nữa xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.

Chu Diễm cố ý chúc mừng Mộ Trường Hủ vài câu.

Mộ Trường Hủ bệnh nặng một hồi qua đi, gương mặt tuấn tú gầy không ít, ánh mắt coi như bình thản: “Đa tạ điện hạ.”

Chu Diễm cười có chút xấu hổ.

Hắn cùng Mộ Nguyên Xuân đã định hôn, Mộ Trường Hủ cùng hắn quan hệ vốn nên thân mật mới đúng. Nhưng sự thật cũng là, hai người ngược lại có vẻ xa lạ. Chỉ nói một câu như vậy, liền lạnh nhạt.

La Ngọc cùng Tương Quân lúc này cũng lại đây .

Có hai người bọn họ, không khí liền càng vi diệu.

Mộ Trường Hủ cùng La Ngọc là anh em bà con ruột thịt, cảm tình xưa nay thâm hậu. Nhưng chuyện Mộ Nguyên Xuân, lại làm cho bọn họ xa cách. Mà Tương Quân, thấy Mộ Trường Hủ cũng có chút tư vị.

Tương Hinh mấy ngày trước đây từ La gia trở về, âm thầm rơi lệ. Tương Quân tất nhiên là muốn biết nguyên do. Tương Hinh khóc thút thít nói: “Trong lòng thái tôn điện hạ chỉ có Mộ Nguyên Xuân, thấy ta ngay cả chào hỏi cũng không, liền trực tiếp đi tìm Mộ Nguyên Xuân. Mộ Nguyên Xuân ở trước mặt ta diễu võ dương oai, ta tương lai làm thái tôn phi, chỉ sợ không bằng cô ta.”

Tương Quân đau lòng muội muội rất nhiều, đối huynh muội Mộ gia tự nhiên không có hảo cảm. Lúc này thấy Mộ Trường Hủ, chỉ gật đầu, liền không hé răng.

Cũng may không khí xấu hổ như vậy không có duy trì bao lâu. Đã đến giờ đi học, mọi người mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, đọc sách đọc sách, tập viết tập viết.

Thượng Thư phòng bầu không khí học tập hăng hái, làm Mộ thái phó có cảm giác sâu sắc an ủi.

Đáng tiếc, không khí hài hòa như vậy, thình lình toát ra một thanh âm thật không hài hòa.

“Thái Phó, thực xin lỗi, ta đến chậm.” Người nào tới? Đương nhiên là thường xuyên muộn Tề vương điện hạ rồi!

Mộ thái phó nghe thanh âm này, phản xạ cảm thấy đau đầu không thôi. Cau mày hỏi: “Xin hỏi Tề vương điện hạ, hôm nay ‘Lại’ là vì chuyện gì muộn?”

Cố ý đem chữ “lại” kia nói rất nặng.

Tất cả mọi người ngừng động tác trong tay hứng thú dạt dào nhìn lại đây. Mỗi ngày đọc sách học tập thật sự buồn tẻ, Tề vương muộn cùng trốn học đã sớm thành một màn giải trí cho mọi người.

Vừa nhìn, nhất thời lại là một trận cười nhẹ cùng ồ lên.

Tuấn mỹ vô song chú trọng dáng vẻ Tề vương điện hạ, hôm nay lại thật là làm người ta chói mắt. Cũng không biết là sao lại thế này, tay trái bọc băng gạc thật dày, khóe môi cũng có một vết thương rõ ràng.

Tề vương đối ánh mắt mọi người, nghiêm trang nói: “Hồi Thái Phó, ta hôm nay dậy rất sớm, thời điểm rời giường không cẩn thận đập tay vào thành giường, mu bàn tay bị thương, phải băng bó, cho nên đến muộn.”

Mộ thái phó: “……”

Lấy cớ hoang đường như vậy, trời mới tin!

Đám người Chu Tuần sớm nhịn không được cười vang lên. Chu Quyết hay giỡn hô lên: “Thập tứ thúc, sao miệng thúc cũng bị thương, không phải là cũng va vào giường chứ!”

Tề vương tà nghễ nhìn hắn một cáid, đúng lý hợp tình đáp: “Đương nhiên không phải. Đây là khi ăn điểm tâm không cẩn thận cắn phải môi!”

Mọi người cười vang lên, liền ngay cả Mộ thái phó cũng nở nụ cười.

Này đại khái chính là mị lực Tề vương. Mặc kệ làm chuyện có bao nhiêu hoang đường hồ nháo, mọi người đều coi là đương nhiên.

……

Thời điểm giải lao, Chu Diễm chạy tới, cẩn thận đánh giá vết thương nơi khóe miệng Tề vương, cười trêu chọc: “Thập tứ thúc, thúc ruốt cuộc ăn phải cái gì mà bị thương như vậy?”

Vết thương kia rất sâu. Phải dùng bao nhiêu khí lực mới cắn thành như thế?

Tề vương nhíu mày cười nói: “Đương nhiên là mỹ vị thế gian khó gặp.” Cho dù bị cắn một ngụm, cũng thực đáng giá!

Nụ cười kia, thấy thế nào đều có chút chí đắc ý.

“Thúc cười như vậy, cháu nổi hết da gà.” Chu Diễm xoa xoa hai tay, vui đùa: “Không phải thúc đi trêu cô nương nhà ai, kết quả bị người ta cắn chứ!”

…… Tề vương là dạng nào, sao có thể bị mấy lời mà đỏ mặt: “Thập tứ thúc cháu nhìn trúng cô nương nhà ai mà chạy thoát sao?”

Chu Diễm bị chọc cười ha ha. Thực tự nhiên đem điểm nghi hoặc trong lòng ném ra sau.

Tan học, Tề vương chậm rãi rời Thượng Thư phòng, Lục La đứng ngoài chờ đi lên: “Dung phi nương nương mệnh nô tỳ chờ ở đây, thỉnh điện hạ đi Chiêu Dương cung dùng cơm trưa.”

 
7 phản hồi

Posted by on 11/11/2016 in Niệm Xuân Quy

 

7 responses to “NIỆM XUÂN QUY – CHƯƠNG 143

  1. Lili

    11/11/2016 at 3:34 sáng

    Tề Vương da mặt quá dày

     
  2. cobekhongmonglon

    11/11/2016 at 7:40 sáng

    anh này chắc bắn đại bác cũng không thủng da mặt mất, hì hì, thank các nàng nhiều.

     
  3. nguyenbichthaonb@gmail.com

    11/11/2016 at 7:47 sáng

    anh tề thật hay ăn dưa bở nhỉ ,!!! nhưng dù sao anh cũng thắng chị ,để chị cắn chút cũng phải chịu thôi !!!không biết Dung Phi còn làm gì nữa nhỉ ?

     
  4. ngocbich

    11/11/2016 at 12:12 chiều

    Cái này gọi là đẹp trai không bằng chai mặt đó 😁

     
  5. hoangnhim

    11/11/2016 at 3:56 chiều

    Công nhận anh Tề mặt dày dễ sợ kiểu chi cũng nói được hết.

     
  6. thaonguyen

    11/11/2016 at 6:59 chiều

    Cứ gặp anh Tề Vương là thấy buồn cười thôi !!!!!

     
  7. thongminh123

    14/11/2016 at 8:07 chiều

    Ha ha Tề vương vô sỉ nhà ta da mặt siêu dày

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: