RSS

Cổ đại thí hôn – chương 191

17 Th10

Chương 191 – Kéo

“Ta vẫn đang do dự, ôm một tia hi vọng, nhưng là…” Lý Minh Doãn dừng một chút, cười nhạt một tiếng, nụ cười kia tràn đầy khổ sở: “Trên đời này nam tử phụ tình không phải một mình ông ấy, nhưng ngay cả nhi tử ruột thịt của mình cũng muốn tính toán, sợ là không nhiều lắm.”

Lâm Lan trầm mặc, Lý Minh Doãn thật là xui xẻo, làm sao lại có một người cha như vậy chứ? Mọi người nói, con cái là cái nợ của cha mẹ, điểm này đối với Minh Doãn thật không đúng chút nào, lão cha già không chỉ cực kỳ vô sỉ mà còn là một diễn viên đại tài, mười mấy năm sống kiếp diễn kịch, là một người tài đức sáng suốt, có gia đình yên ấm, người người ca tụng, nếu ở hiện đại, chắc chắn lão phải đạt giải Oscar, loại người cực phẩm cặn bã được ngụy trang tới tận chân răng này, hèn hạ đã ngấm vào máu của lão, chỉ có lột hết lớp da trên người lão xuống thì thế nhân mới thấy được bộ mặt thật của lão.

Nội tâm Lâm Lan cực kỳ oán giận, nàng cố tỏ ra trấn định bên ngoài, ôn nhu nói với hắn: “Hiện tại… chàng còn do dự…?”

Lý Minh Doãn lắc đầu, hít một hơi thật sâu, như đinh chém sắt nói: “Sẽ không, hết thảy giữ nguyên kế hoạch tiến hành.”

Lâm Lan đã biết được kế hoạch của Lý Minh Doãn, bước đầu tiên là bọn họ làm bộ bị buộc đáp ứng, sau đó để Diệp gia ra mặt lên tiếng, tiếp theo phao tin lão cha già muốn bán sản nghiệp của Minh Doãn là vì muốn lấp khoản ăn hối lộ bị lộ, gần đây các ngự sử chống tham nhũng, hủ bại tinh thần đang lên cao, Công Bộ Thượng Thư đã bị kéo xuống ngựa, lúc này truyền tin Hộ Bộ Thượng Thư cũng có hiềm nghi, bọn họ lại không lập tức hành động? Dưới tình huống này, lão cha già tuyệt đối không dám động tới sản nghiệp trong kinh thành nữa. Sau đó, án tham nhũng cùng tiền lãi cao cùng lúc dội đến, để cho vợ chồng vô sỉ này nếm thử cái gì gọi là hoảng sợ mỗi ngày không chịu nổi, cái gì gọi là tư vị cùng đồ mạt lộ. (Đến bước đường cùng.)

Nhưng là, như vậy vẫn còn quá tiện nghi bọn họ.

“Ta nghĩ, kế hoạch của chàng nên có chút cải biến chăng?” Lâm Lan hỏi ý.

Lý Minh Doãn nhìn nàng: “Nói ta nghe.”

Ta cảm thấy trước tiên chúng ta lấy lại thôn trang, chúng ta đồng ý nhượng bộ, những thứ này là sản nghiệp mẹ chàng lưu lại, dù gì cũng phải lưu một chỗ để làm chỗ niệm tưởng, hoặc là thôn trang, hoặc là cửa hàng. Hiện tại những thứ này thuộc sở hữu của chàng, chàng cũng không cần hết, có thể tùy ý bán đi, mụ phù thủy hiện tại nóng lòng gom tiền, nhất định sẽ đáp ứng, phụ thân chàng không biết xấu hổ cũng không thể không đáp ứng… Thôn trang quá lớn, muốn tìm người mua không dễ dàng, cửa hiệu mặt tiền có thể tách ra, dễ dàng bán được, mụ phù thủy tuyệt đối sẽ chọn cửa hiệu mặt tiền, chúng ta mua về trước một phần, tương lai cậu cả đi ép giá cũng có thể tiết kiệm được một số bạc lớn, phải không?” Lâm Lan bình tĩnh nói.

Lý Minh Doãn nhìn nàng hồi lâu, khẽ mỉm cười, lại nhéo mũi nàng, ôm nàng thật chặt, cằm dán lên gò má mát lạnh của nàng, than nhỏ một tiếng, đem những phẫn uất cùng thở dài đi ra ngoài, đáy lòng chỉ còn lại một mảnh nhu tình, tựa như thỏa mãn, cảm khái nói: “Lan Nhi, ta cảm thấy ta hẳn phải cảm tạ chị dâu nàng, cảm tạ nhà giàu họ Vương kia.”

Lâm Lan dịu ngoan rúc vào trong lòng ngực của hắn, khẽ cười nói: “Lúc ấy ta chẳng qua là cảm thấy chàng tương đối đàng hoàng, dễ bị bắt nạt thôi.”

“Thế hiện tại?” Lý Minh Doãn cười nói.

Lâm Lan rất thành khẩn nói: “Thật lòng cảm thấy ta nhìn nhầm rồi.”

Như Ý cùng Ngọc Dung một mực ngoài cửa bất an chờ, chợt nghe được bên trong truyền ra tiếng cười lớn của nhị thiếu gia, hai người ngây ngốc nhìn nhau, thế này là sao?”

Hôm sau, Lâm Lan đi thỉnh an Hàn Thị, Hàn Thị quanh co lòng vòng hỏi ý tứ Lâm Lan, Lâm Lan né tránh, nàng vẫn chưa có được quyết định. Mụ phù thủy cho rằng đang bán củ cải ư, sao có thể nói đáp ứng là đáp ứng, dù gì cũng phải suy nghĩ vài ngày.

Như thế bốn năm ngày, Hàn Thị nhịn không được, đi sang gặp lão gia: “Lão gia, như vậy là thế nào, hai đứa chúng nó có phải không nghĩ ra không?”

Lý Kính Hiền chậm rãi nói: “Chuyện này không gấp được, để chúng nó suy nghĩ cho kỹ.”

“Như vậy sao được?” Hàn Thị bật thốt lên.

Lý Kính Hiền liếc mụ một cái, bất mãn nói: “Có câu dục tốc bất đạt, bà càng ép, chúng nó càng không tình nguyện.”

Hàn Thị sao có thể không vội, ba tháng thoáng cái đã trôi qua, vạn nhất đến kỳ hạn vẫn không có tiền trả thì mụ coi như xong.

Lý Kính Hiền đột nhiên cau mày, hừ một tiếng, không hiểu nói: “Nói? Có phải bà gạt ta chuyện gì phải không?”

Hàn Thị ngẩn ra, quanh co: “Thiếp thân có thể gạt chuyện gì chứ?”

Lý Kính Hiền hờ hững nói: “Vậy bà cả ngày thúc giục làm gì? Ta còn tưởng bà bị ai ép trả nợ, chờ tiền để cứu mạng.”

Hàn Thị lạnh cả sống lưng, cười khan nói: “Lão gia, lão gia nghĩ xa xôi quá rồi, lúc này cửa hàng mặt tiền đang có giá, thiếp thân nghĩ nếu chuyện này nhanh được chút thì cho thuê tiếp hay bán đều có thể kiếm thêm bạc.”

Lý Kính Hiền suy nghĩ một chút: “Đợi thêm mấy ngày nữa, không thấy gì thì ta sẽ hỏi lại.”

Lý Minh Tắc rất nhanh được bổ chức ghi chép sổ sách Quang Lộc, tuy nói chỉ là chức quan thất phẩm, nhưng đồng kỳ thông qua giữ lại trong kinh thành chỉ có ba người, còn lại đều cắt cử ra ngoài, phần lớn đều là chốn thâm sơn cùng cốc, không có gì du thủy, còn không biết ngày tháng năm nào mới trở về kinh, có thể thấy Lý Minh Tắc được ở chức vụ này coi như là giữ được mặt mũi cho Lý Kính Hiền.

Hàn Thị vui mừng vô cùng, cảm thấy nhi tử của mình thật giỏi, đắc ý nói với lão thái thái: “Là Minh Tắc chúng ta thi tốt, phải biết rằng, lần này giữ lại trong kinh thành chỉ có ba người, Minh Tắc của chúng ta coi như tốt nhất.”

Lý Minh Tắc nghe xong mặt đỏ rần, bản thân có bao nhiêu cân lượng chính hắn rõ ràng, nếu không phải vì có phụ thân, còn có cả nhị đệ giúp hắn chuẩn bị, chức vị này không thể nào tới phiên hắn. Lý Minh Tắc chột dạ nói: “Cũng là làm phiền phụ thân cùng nhị đệ.”

Hàn Thị xem thường: “Con đừng tự xem nhẹ bản thân, nếu không phải con tự giành được, không ai giúp được con.”

Lão thái thái tự nhiên cũng vui mừng, quan tuy nhỏ, nhưng dẫu gì cũng là quan, có cha của nó bao bọc, có Minh Doãn là huynh đệ giúp đỡ, chuyện thăng quan chỉ là sớm hay muộn. Bà cười híp mắt nói với Minh Tắc: “Hôm nay coi như nhập sĩ rồi, cố gắng làm hết phận sự, cần cù liêm chính, không được bôi nhọ danh tiếng Lý gia.”

Lý Minh Tắc gật đầu lia lịa: “Cháu nhất định nhớ kỹ lời bà nội dạy bảo.”

Lão thái thái thở phào nhẹ nhỏm, cười ha ha nhìn Đinh Nhược Nghiên yên lặng ở một bên, nói với Minh Tắc: “Hôm nay cháu thành đại sự, những ngày tới nên nghỉ ngơi cho khỏe, sớm cho bà nội ôm chắt.”

Minh Tắc cùng Đinh Nhược Nghiên nhìn nhau, mặt hai người nóng lên.” Minh Tắc nói: “Chuyện đó… còn phải thuận theo tự nhiên.”

Hàn Thị cười nói: “Hai đứa nhớ lời bà nội nói là tốt rồi.”

Xế chiều Lý Minh Tắc cố ý bao một gian ở Dật Hương Cư, sau đó đi tiệm thuốc đợi nhị đệ.

Lâm Lan thấy Lý Minh Tắc tới, rất là kinh ngạc: “Đại ca, anh tới có việc gì vậy?”

Lý Minh Tắc nhìn thấy người bệnh ra vào đông đúc, cười nói: “Sớm nghe Hồi Xuân Đường của nhị đệ muội làm ăn náo nhiệt, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Lâm Lan cười nói: “Buôn bán nhỏ, nhìn náo nhiệt mà thôi, thật ra thì kiếm không được mấy tiền.”

Mạc Tử Du rảnh rỗi chen lời: “Phát thuốc miễn phí như thế đâu phải là kiếm tiền.”

Một đại nương đang hốt thuốc cảm kích nói: “Lâm đại phu chính là Bồ Tát sống, nếu không phải Lâm đại phu phát thuốc miễn phí, lão đầu nhà ta kia sợ không còn mạng…”

Mạc Tử Du cười nói: “Đại nương, bà trở về ngàn vạn lần đừng nói lời này nha, bằng không, tiệm thuốc nhà chúng ta phải đóng cửa mất thôi.”

Lâm Lan cười: “Ngũ sư huynh, huynh nói hươu nói vượn nữa, ta trừ tiền lương huynh bây giờ.”

Mạc Tử Du nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Được mà, ta không nói, không nói đã được chưa?”

Ngân Liễu xì cười, vẻ mặt có vẻ rất hả hê.

Trong nháy mắt, tim Minh Tắc đập mạnh và loạn nhịp, hắn vẫn cho là nhị đệ muội kê thuốc kiếm tiền, không nghĩ nhị đệ muội là hành thiện. Nghĩ lại bản thân dốt nát, quần áo, cơm nước đều được đưa tới miệng, bất giác có chút xấu hổ.

“Đại ca, đại ca? ” Lâm Lan thấy Lý Minh Tắc thất thần, gọi hắn.

Lý Minh Tắc phục hồi tinh thần lại, cười nhẹ nói: “Ta tới đợi nhị đệ, muốn mời đệ ấy đi uống một chén, nhị đệ muội sẽ không phiền chứ?”

Lâm Lan cười nói: “Sao có thể phiền chứ, Minh Doãn cũng sắp về rồi, đại ca vào trong đi, Ngân Liễu, châm trà.”

Lý Minh Tắc vội nói: “Đệ muội không cần phải để ý đến ta, em bận việc của em thì cứ làm đi.”

Lý Minh Doãn đúng giờ về tới Hồi Xuân Đường, Lâm Lan gọi hắn sang một bên, nhỏ giọng: “Đại ca tới, đang ở bên trong chờ chàng.”

Lý Minh Doãn kinh ngạc: “Đại ca tới làm gì?”

“Không biết, nói là muốn mời chàng đi uống một chén.”

Lý Minh Doãn ngẫm nghĩ một chút, cười nói: “Đoán chừng là chuyện được bổ chức, trong lòng cao hứng.”

“À? Đã bổ nhiệm rồi?” Lâm Lan không biết chuyện này.

Lý Minh Doãn cười nói: “Ghi chép tự điển Quang Lộc.”

Đó là chức quan gì? Lâm Lan không biết, chỉ nói: “Chàng mau vào đi thôi.”

Lý Minh Doãn xin lỗi: “Hôm nay ta không thể đi về cùng nàng.”

“Không có chuyện gì, không có chuyện gì.” Lý Minh Doãn đang muốn đi, Lâm Lan kéo hắn: “À… Chàng không thể mặc đồ này đi uống rượu, hãy thay xiêm y của nhị sư huynh đi.”

Dật Hương Cư. Hai huynh đệ ngồi đối mặt nhau, Lý Minh Tắc tự mình rót đầy chén cho Lý Minh Doãn, giơ chén rượu lên, chân thành nói: “Nhị đệ, chén rượu này, đại ca đã sớm muốn mời đệ, nếu không phải nhị đệ khuyên ngăn, đại ca ta hôm nay đã là một kẻ ngu dốt, vô tích sự, lần này có thể thuận lợi nhận chức ghi chép, là làm phiền nhị đệ giúp đỡ, đại ca không biết nên cảm tạ nhị đệ như thế nào, đại ca kính đệ.” Lý Minh Tắc nói xong uống một hơi cạn chén.

Lý Minh Doãn cười nói: “Lâm Lan không cho đệ uống rượu, nhưng hôm nay cao hứng, nhị đệ xin phép uống một chút, chúc đại ca bước vào con đường làm quan.”

Lý Minh Tắc ha ha cười nói: “Nhìn không ra, nhị đệ lại sợ đệ muội.”

Lý Minh Doãn cũng cười: “Vợ chồng với nhau, quan trọng là tôn trọng đối phương, tiếp đến là thông cảm cho nhau, thật ra, đôi khi sợ vợ cũng là chuyện tốt.”

Lý Minh Tắc đồng ý gật đầu: “Đệ muội là một người đáng tôn kính, vừa thông minh lại thiện lương, haiz, thật sự đại tẩu đệ không tồi, có điều tính tình hơi lạnh lùng.”

Lý Minh Doãn nâng chén rượu, thong thả nói: “Thật ra lòng dạ nữ nhân rất mềm mại, chỉ cần đại ca thật lòng mà đối đãi, dụng tâm che chở, lúc ấy băng sơn cũng hóa thành xuân thủy.”

Lý Minh Tắc nghe vậy suy nghĩ xuất thần, thật ra thì hiện tại, hắn cảm giác được thái độ của Nhược Nghiên đối với hắn có thay đổi, có điều, giữa vợ chồng hắn như có tầng ngăn cách, không biết nên tiêu trừ thế nào.

“Vậy… Ta nên làm thế nào?” Lý Minh Tắc xin thỉnh giáo.

Lý Minh Doãn lẳng lặng nhìn Minh Tắc: “Đại ca quả thật thích đại tẩu?”

Lý Minh Tắc chân thành nói: “Dĩ nhiên.”

“Vậy thì tốt rồi, đại ca chỉ cần nhớ kỹ điều này là được, tất cả nữ nhân trên đời này đều có một tâm nguyện, là được… nguyện được lòng một người, tới già cũng không chê.” Lý Minh Doãn mỉm cười nói.

Lý Minh Tắc nhắc lại những lời này, như có điều suy nghĩ.

Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: