RSS

CỔ ĐẠI THÍ HÔN – Chương 106

10 Th1

Chương 106 – Phu xướng phụ tùy

Ngân Liễu phát hiện hôm nay nhị thiếu gia và nhị thiếu phu nhân có cái gì đó rất khác lạ.

Ánh mắt nhị thiếu gia nhìn nhị thiếu phu nhân ôn nhu như muốn chảy thành nước, không ngừng gắp thức ăn cho nhị thiếu phu nhân, mà nhị thiếu phu nhân chỉ cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn nhị thiếu gia, sau đó mặt đỏ lên, lại cúi gằm mặt xuống.

Đây là tình huống gì vậy? Lúc trước nhị thiếu phu nhân còn hằm hằm cầm dao thái tức giận, nhị thiếu gia cũng vô cùng khẩn trương, không lâu sau hai người đã… Như thể có chuyện gì bí ẩn thì phải.

Cơm tối xong, hai người cùng đi An Hòa đường thỉnh an, dọc đường đi, chàng nhìn thiếp, thiếp nhìn chàng, một người ánh mắt ôn nhu, một người thì thỉnh thoảng khẽ liếc về người kia, sau đó không hẹn mà cùng bật cười.

Từ lúc này, hợp tác tình bạn biến thành tình cảm nam nữ, loại chuyển biến này khiến hai nhân vật chính chưa kịp thích ứng, trong lòng nhất thời có phản ứng hóa học kịch liệt.

Hôm nay Lý Kính Hiền rất cao hứng, cộng thêm Lâm Lan có vẻ cổ động khi tới tham gia lễ nạp thiếp, vừa tặng lễ vật, biết giữ thể diện cho Lưu di nương cho nên đối với vợ chồng Minh Doãn phá lệ ôn hòa.

Hỏi tình hình Minh Doãn hôm nay đi thông qua đánh giá thế nào, Minh Doãn trả lời hết thảy thuận lợi, thời gian tới mọi việc sẽ đi vào quỹ đạo. Lý Kính Hiền rất vui mừng: “Nhìn nhiều nghe nhiều suy nghĩ nhiều, không hiểu gì thì cứ về hỏi cha.”

“Vâng! Nhi tử nhớ kỹ.” Lý Minh Doãn kính cẩn nói.

Lý Kính Hiền lại hỏi Lý Minh Tắc: “Mấy ngày nay có đọc sách không?”

Lý Minh Tắc đứng dậy trả lời: “Trải qua lần dự thi này, nhi tử cảm thấy phải thay đổi loại sách cócái nhìn cao hơn, cho nên đang tìm loại này để đọc.”

Sắc mặt Lý Kính Hiền trầm xuống: “Đã sớm nói sách luận của con bên ngoài hào nhoáng bên trong trống rỗng, điểm này con nên tìm Minh Doãn mà học tập, thỉnh giáo Minh Doãn, không phải bỏ sức tưởng tượng.”

Lý Minh Tắc ngượng ngùng: “Vâng!”

Hàn Thu Nguyệt sợ lão gia quở trách Minh Tắc, liền chuyển đề tài, hỏi Đinh Nhược Nghiên: “Chị dâu con có khỏe không?”

Đinh Nhược Nghiên dịu dàng nói: “Mẫu tử bình an.”

Hàn Thu Nguyệt cười nói: “Chị dâu con vào cửa đã ba năm, vì Đinh gia mà sinh hai tôn tử, thật là khiến người ta ước ao, con cùng Lâm Lan cũng nên cố gắng, sớm cho Lý gia chúng ta có thêm cháu chắt, ta cùng lão gia rất mong được ôm cháu đấy.”

Mặt Đinh Nhược Nghiên ửng hồng, Lâm Lan oán thầm: Chuyện này có liên quan gì tới ta? Nhưng ngay sau đó lại nghĩ, nàng cùng Minh Doãn nếu làm vợ chồng thật, có cục cưng chẳng phải chuyện bình thường sao? Nhất thời đỏ mặt.

Len lén liếc Lý Minh Doãn một cái, đụng phải ánh mắt của hắn, híc! Người này cười nhìn trông quá nguy hiểm.

Lý Kính Hiền có vẻ chộn rộn, đứng ngồi không yên, đoán chừng là muốn nhanh nhanh chóng chóng tới phòng Lưu di nương. Lý Minh Tắc xưa nay sợ cha, trước mặt cha luôn ra vẻ rất câu nệ, Lý Minh Doãn cùng Lâm Lan cũng đã nói xong chuyện, cho nên mọi người sớm ai về phòng nấy.

“Minh Doãn, kế hoạch kia chuẩn bị thế nào rồi?” Trở lại Lạc Hà trai, Lý Minh Doãn ngồi ở giường xem giấy tờ, Lâm Lan không có việc gì làm, quyết định nói chuyện phiếm với Minh Doãn, mà không phải, là thương lượng công chuyện.

Lý Minh Doãn nhíu mày nói: “Có lẽ sẽ nhanh thôi.”

“Nhanh cái gì, đã mấy ngày rồi đấy.” Lâm Lan nổi giận, gần đây nàng rảnh rỗi quá, cả người khó chịu, đang khẩn cấp muốn nhìn bộ dạng kinh ngạc của mụ phù thủy.

Lý Minh Doãn nhẹ mỉm cười nói: “Phải chuẩn bị kế hoạch chu toàn, không cần vội vã.”

“Ta gấp, nghĩ đến những bảo bối kia bị mụ phù thủy chiếm cứ là ta lại mất hứng.” Lâm Lan rót thêm trà vào chén cho hắn.

“Nàng vội như thế thì chúng ta thương nghị một chút, đến lúc đó chúng ta một xướng một họa, phải làm chuyện này cho khéo.” Lý Minh Doãn đặt giấy tờ xuống, ngồi thẳng lên, cùng Lâm Lan thương thảo kế hoạch.

Lý Minh Doãn nói kế hoạch của hắn, Lâm Lan nghe xong cười ha hả: “Ta biết ngay chàng còn nhiều mưu ma chước quỷ hơn cả ta mà.”

Lý Minh Doãn khiêm tốn nói: “Không dám không dám, trước mặt phu nhân, vi phu như là gặp được sư phụ.”

Đã đạt được điều mình mong muốn, Lâm Lan tiếp tục lấn tới: “Chàng định tiếp tục xem giấy tờ mãi sao! Được được, cố gắng lên, tranh thủ sớm được làm tể tướng ngày nào hay ngày ấy, ta sẽ không quấy rầy chàng!”

Lý Minh Doãn cười nói: “Được, vi phu nhất định cố gắng hết mình, tranh thủ thời gian ngắn nhất kiếm cáo mệnh nhất phẩm cho nàng.”

Lâm Lan bĩu môi: “Ai mà thèm!” sau đó vội vàng đi vào phòng tắm rửa mặt.

Hôm nay Lâm Lan rất tích cực giúp Minh Doãn trải chăn đệm trên giường nhỏ, mặc dù Lý Minh Doãn hủy hiệp ước, muốn cùng nàng làm vợ chồng thật, trong lòng nàng cũng nguyện ý như vậy nhưng sao có thể nói mà làm liền được! Chẳng phải nàng sẽ trở thành người quá tùy tiện sao? Hơn nữa nàng cũng chưa có chuẩn bị tâm lý chuyện này.

Lý Minh Doãn nhìn nàng thuần thục trải giường xếp chiếu, trong lòng u oán: “Nói là làm vợ chồng thật, còn muốn hắn ngủ giường nhỏ, thôi thôi, đành bỏ thêm thời gian nghiên cứu vậy.

Qua vài ngày nhàn hạ nữa, đang lúc Lâm Lan đợi tin tức thông qua của Lý Minh Doãn thì Đông Tử chạy tới, thở hổn hển: “Nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu gia cho nô tài tới bẩm báo nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu gia bị lão gia gọi đi thư phòng rồi.”

Lâm Lan chấn động, chuyện gì xảy ra?

Vội vàng đem theo Như Ý chạy tới thư phòng.

Trong thư phòng, sắc mặt Lý Kính Hiền đen sì, quở trách: “Lý gia chúng ta nghèo đói lắm sao? Đưa chút lễ vật cũng cần Diệp gia chuẩn bị sao? Con là người họ Lý hay họ Diệp?”

Lý Minh Doãn áy náy nói: “Cũng là nhi tử suy nghĩ không cẩn thận, là lỗi của nhi tử.”

“Hiện tại con nhận lỗi thì có ích gì, lễ vật Lý gia lại khắc ký hiệu Diệp gia lên, con làm như thế thì người khác sẽ nghĩ như thế nào?” Lý Kính Hiền tức giận, hôm nay có vị Trịnh đại nhân tới hỏi hắn đồ trang sức Diệp gia đưa tới là cửa hàng kim hoàn nhà ai chế tác, phu nhân nhà ông rất thích, cũng muốn làm một bộ riêng, sau cùng lại hâm mộ nói… Ta rất hâm mộ Lý đại nhân có nhà vợ như vậy – lão ta không hiểu ra sao, sau mới biết rõ ràng, thì ra sinh nhật Uông đại phu nhân, lễ vật Lâm Lan tặng là đồ Diệp gia, lão ta liền nổi giận.

Lý Minh Doãn liên tục nhận lỗi: “Phụ thân chớ tức giận, tránh hại thân thể, là lỗi của nhi tử…”

Lý Kính Hiền phiền muộn ngó chừng vẻ mặt xin lỗi của nhi tử: “Con là cháu ngoại Diệp gia, là nhi tử Lý gia, cha không phải là muốn con không qua lại với Diệp gia, nhưng chuyện lớn như thế này, con phải chú ý, nếu không không tránh khỏi miệng lưỡi thế gian.”

“Vâng…” Lý Minh Doãn liên tục thở dài.

“Phụ thân, phụ thân không nên trách cứ Minh Doãn, là lỗi của con dâu.” Lâm Lan xông vào.

Lý Minh Doãn trầm giọng quát: “Nàng tới làm cái gì? Mau trở về.”

Lâm Lan không nghe hắn, tiến lên quỳ xuống trước mặt lão già Lý Kính Hiền, ảm đạm nói: “Phụ thân, tuy là lỗi của con dâu nhưng cũng là vì con dâu có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.”

Lý Kính Hiền lạnh lùng nói: “Có nỗi khổ tâm gì?”

Lâm Lan thổn thức nói: “Vốn chuyện đưa lễ vật gì là do mẫu thân an bài, nhưng lễ vật mẫu thân an bài, con dâu thật sự không dám mang ra, sợ làm mất mặt Lý gia, nhưng lễ này không thể không tặng, con dâu lại không có bạc, vốn định hỏi mẫu thân thêm… một chút nữa, nhưng mẫu thân nói, lễ vật đem đi tặng trong phủ có quy định rõ ràng, không thể cấp thêm, con dâu không thể làm gì khác là cầu trợ đại lão gia bên nhà, con dâu không nghĩ tới trên đồ có ký hiệu Diệp gia, là con dâu sơ sót…”

Lý Kính Hiền nghe ra vài phần ý tứ: “Mẹ chồng con định sao?”

Lâm Lan đem danh mục quà tặng trình lên, để tự mình lão già kia xem.

Mụ phù thủy vô cùng hẹp hòi, cấp cho Minh Doãn toàn đồ không đáng giá, số lượng vô cùng ít ỏi, rõ ràng là muốn làm mất thể diện Lý Minh Doãn, nhưng mụ ta không nghĩ được rằng, Lý Minh Doãn mất thể diện cũng chính là Lý gia mất thể diện.

“Không phải con dâu oán trách, lần trước đại tẩu về nhà mẹ đẻ thăm chị dâu sinh, mẫu thân đưa lễ hậu gấp mấy lần lễ này.” Lâm Lan ủy khuất gạt lệ: “Minh Doãn dẫu gì cũng là học sĩ Hàn Lâm, là công tử nhà Hộ Bộ Thượng Thư, tặng đồ keo kiệt như vậy, người khác sẽ nghĩ như thế nào?”

Sắc mặt Lý Kính Hiền càng lúc càng khó coi, vứt “xoạch” danh mục quà tặng lên bàn trà, thầm nghĩ: Bà già này dám giở mặt sau lưng hắn, định chế tặng lễ của Lý gia keo kiệt như vậy từ lúc nào thế? Rõ ràng có chủ ý khiến Minh Doãn khó xử.

Lý Minh Doãn cố ý không vui nói: “Bảo nàng về, nàng còn ở đây dài dòng gì vậy.”

Lâm Lan khóc nức nở nói: “Ta cũng không muốn như vậy, nhưng tiếp tục như thế này không phải là biện pháp, sau này phải xã giao rất nhiều, chàng không quan tâm nhưng ta lại không thể không quan tâm.”

Lý Kính Hiền nghiêm mặt nói: “Con nói đi.”

Lâm Lan vẫn nức nở vô cùng: “Phụ thân, có chuyện này, Minh Doãn không dám nói cho phụ thân, nhưng trong lòng con dâu bất an…”

“Lâm Lan…” Lý Minh Doãn lớn tiếng cắt lời: “Không cho phép lắm lời.”

Lâm Lan bị dọa cho sợ run, nước mắt ào ào rớt xuống.

Lý Kính Hiền cảm thấy sự việc nghiêm trọng, hỏi tới: “Còn có chuyện gì, con nói thật ra đi.”

Lâm Lan sợ hãi nhìn Lý Minh Doãn một cái, cúi đầu nói: “Con dâu không dám.”

Lý Kính Hiền tức giận nhìn chằm chằm Lý Minh Doãn: “Minh Doãn, tự con nói đi.”

Lý Minh Doãn cúi đầu sợ hãi nói: “Phụ thân, người đừng nghe Lâm Lan nói mò, nào có chuyện gì.”

Lý Kính Hiền nhìn vẻ mặt hai người, càng thêm hồ nghi: “Lâm Lan, con nói đi.”

Lâm Lan úp mở: “Phụ thân, nói chuyện này ra, con dâu liền mang tội lớn.”

“Nói mau.” Lý Kính Hiền lớn tiếng quát.

Lâm Lan cắn cắn môi dưới, quyết tâm nói: “Phụ thân, hôm trước, Ngự Sử Trịnh đại nhân tới tìm Minh Doãn, hỏi có phải Minh Doãn rất thiếu tiền không, Minh Doãn không biết phải giải thích làm sao, chàng không hiểu chuyện này là thế nào, sau mới biết được, Trịnh đại nhân có tặng Minh Doãn một đôi bình ngọc vô cùng đẹp, hôm nay vô tình thấy đôi bình ngọc trong tiệm cầm đồ. Minh Doãn nói Trịnh đại nhân nhận lầm rồi, Trịnh đại nhân đáp, đúng là đôi lục bình đó, tuyệt đối không thể nhận lầm. Phụ thân, những lễ vật này đều là mẫu thân thu, cất ở khố phòng, như thế nào lại chạy tới tiệm cầm đồ? Con dâu nghĩ mãi không rõ.”

Mặt Lý Kính Hiền lúc trắng lúc xanh, lạnh lùng nhìn Minh Doãn: “Chuyện này thật không?”

Lý Minh Doãn ra vẻ bất đắc dĩ: “Nhi tử đã hỏi cẩn thận, thật sự như thế.”

Lý Kính Hiền chắp tay thành quả đấm đi tới đi lui trong phòng, hồi lâu mới dừng lại: “Các con về đi, điều tra xong sẽ nói.”

Lý Minh Doãn nâng Lâm Lan dậy, hai người cáo lui, Lý Kính Hiền cũng nhanh chóng tới An Hòa đường.

Ra khỏi thư phòng, Lâm Lan cười nhạo: “Ta diễn thế nào?”

Lý Minh Doãn cười gian xảo, đưa mắt đánh giá nàng: “Nước mắt của nàng sao nói đến là đến được nhỉ?”

Lâm Lan lúc lắc đầu, đưa tay ra trước mặt Minh Doãn: “Chàng nhìn đi.”

Lý Minh Doãn nhìn tay nàng, kinh ngạc nói: “Là hành tây?”

Lâm Lan cười ha ha: “Vật này dễ dàng, vẽ quanh mắt một vòng, muốn khóc thì có gì khó.”

Lý Minh Doãn nhẹ cốc tay lên đầu nàng, trêu nàng: “Sau này nếu nàng khóc, trước tiên ta sẽ thử xem có tìm thấy mùi hành tây trên người nàng không đã.”

Lâm Lan lập tức đánh trả, Lý Minh Doãn nghiêng người tránh: “Được rồi được rồi, chú ý một chút, nếu để cho cha thấy chúng ta ở đây liếc mắt đưa tình, hành tây này vô ích đó.”

Lâm Lan bĩu môi nói thầm: “Ai thèm liếc mắt đưa tình chứ.”
May quá, may quá. Chương này cv lỗi, tìm mãi cứ bị lặp chương 105, tìm ra được đúng chương thì dính file picture, may nhờ có chị Van Kim Anh biết tiếng Trung giúp đỡ. 😆

Advertisements
 
35 phản hồi

Posted by trên 10/01/2014 in Cổ đại thí hôn

 

35 responses to “CỔ ĐẠI THÍ HÔN – Chương 106

  1. Nguyễn Hà

    10/01/2014 at 10:31 sáng

    Hay quá, chờ mãi chiến dịch phản công của Lâm Lan đối với Mụ phù thủy, chứ cứ để mụ trắng trợn ngoạm một đống tài vật như thế thì ức chế lắm. Cuối cùng hai người cũng phối hợp ra chiêu, thanks chủ nhà nhé ^^

     
  2. Vy Vy

    10/01/2014 at 10:39 sáng

    hai anh chi dung la hop nhau. Doc ma cuoi nghieng nga. Cam on Kun da edit

     
  3. Blue

    10/01/2014 at 10:59 sáng

    Thanks Kun nhiều.

     
  4. richardandson2002

    10/01/2014 at 11:07 sáng

    hay quá trời nàng ơi. Chương này thật sảng khoái. Cho mụ phù thủy keo kiệt chết.

     
  5. maimai2207

    10/01/2014 at 11:23 sáng

    đúng là sog kiếm hợp bích, ai xui xẻo là đối thủ của vợ chồng nhà này…

     
  6. Lili

    10/01/2014 at 11:25 sáng

    Phu xuong phu tuy nhi

     
  7. trangizzi

    10/01/2014 at 11:30 sáng

    haha, hai vợ chồng nhà này quả là tuyệt phối, vui vui ing~ Đợi chờ xem mụ phù thủy bị trừng trị cái tội tham lam >_< thanks Kún nhi nhé ^_^

     
  8. khachngontinh

    10/01/2014 at 11:53 sáng

    Lý Kính Hiền chắp tay thành quả đấm đi tới đi tui trong phòng, hồi lâu mới dừng lại: “Các con về đi, điều tra xong sẽ nói.” *đi tới đi lui*
    Hai ợ chồng nà đúng là trời sinh một đôi. Xứng quá còn gì. Cám ơn nàng nha.

     
  9. Kattie

    10/01/2014 at 11:55 sáng

    quá chuẩn

     
  10. lala164

    10/01/2014 at 12:11 chiều

    Lý Minh Doãn nhẽ cốc tay lên đầu nàng –> nhẹ cốc tay

    Hí hí, đúng là phu xướng phụ tuỳ, kẻ tung người hứng thật ăn ý quá đi =))
    Ta đọc đến đoạt Lâm Lan “uỷ khuất” nước mắt nước mũi tèm lem mà cười muốn quặn ruột =))

     
  11. Thanh Thanh

    10/01/2014 at 12:22 chiều

    Thanks ^^

     
  12. Ji Ji

    10/01/2014 at 12:25 chiều

    “vợ chồng” nhà này vui nhỉ 🙂

     
  13. bong

    10/01/2014 at 12:33 chiều

    Hai anh chị ăn ý lại càng thêm ăn ý rồi! hihihihi …. Cảm ơn Kún

     
  14. banhbaohap

    10/01/2014 at 1:12 chiều

    mụ phù thủy càng ngày càng mất lòng tin từ lão cặn bã

     
  15. Hoa SÓi

    10/01/2014 at 1:27 chiều

    khí khí :mrgreen:

     
    • Yuki

      10/01/2014 at 10:44 chiều

      pà cười gian quá =]]]]] cơ mà ta thích =]]]
      c Kun ơi c Kun, chương này ngắn, c làm thêm đi, kẻo về độc giả rủa =]]]]]]]]

       
      • Hoa SÓi

        11/01/2014 at 12:41 sáng

        tôi học điệu này từ em Kún xấu xa đấy cô :mrgreen:

         
      • Hoa SÓi

        11/01/2014 at 12:46 sáng

        nhìn ở dưới, các bạn ấy ăn chay nhiều nên giờ thèm mùi thịt rồi kìa :v

         
      • Kún

        11/01/2014 at 10:34 sáng

        =)) tôi đi tìm truyện H tôi làm

         
  16. Hoasimu1010

    10/01/2014 at 1:39 chiều

    Nàng ơi. Hôm nay 2 chương đc k? Ngóng quá

     
  17. minhtuyentin

    10/01/2014 at 1:57 chiều

    Thanks Kún, truyện hay qúa đi!

     
  18. Kat

    10/01/2014 at 1:59 chiều

    Hai anh chi dung la dien vien tai nang a , dien qua dat ! Mu phu thuy cho xem nha ! thanks Kun nhieu !

     
  19. cutituoirong

    10/01/2014 at 2:16 chiều

    hay quá, cảm ơn nàng. không biết mụ phù thủy sẽ bị vc LL-MD chỉnh như thế nào nhỉ? hồi hộp…

     
  20. Van

    10/01/2014 at 2:56 chiều

    Vui quá. Sắp đòi được tài sản rồi. Đọc xong cũng cảm giác hừng hực chiến đấu như Lâm Lan.

     
  21. Phuong nhi

    10/01/2014 at 3:17 chiều

    Thank ban nhe,mu phu thuy sap bi an qua dang rui

     
  22. dungu92

    10/01/2014 at 6:28 chiều

    ui hai nguoi nay qua thong minh haha, cho mu me ke mot vo dau roi hehe

     
  23. duong phuong

    10/01/2014 at 8:41 chiều

    tks nàng nhé, dạo này ta cứ vô đọc chùa ak, ngại quớ đê T_T
    truyện hay lắm nàng ạ *mặc dù thỉnh thoảng có sạn* nhưng mà cũng ko ảnh hưởng nhiều, háo hức chờ Doãn ca ngâm giấm ak 🙂 để côi lúc đó anh vs chị còn đáng iêu đến mức nào nữa ta :))

     
  24. Thongminh123

    10/01/2014 at 9:06 chiều

    Ôi thôi ko có động phòng, nhg mà hay quá cho con mụ phù thuỷ kia biết tay ha ha

     
  25. babycold

    11/01/2014 at 11:29 sáng

    hay quá
    mong chương mới
    tks bạn

     
  26. chieumuathu

    11/03/2014 at 1:24 chiều

    Cam on ban, cam on ban nhieu…. Hihihihih. 🙂

     
  27. tamanh1908

    29/11/2014 at 9:20 sáng

    hay qua

     
  28. chipmaikhoi

    13/02/2015 at 6:32 chiều

    Giờ thì biết chiêu trò phản công của 2 Anh Chị rồi.

     
  29. cáo xinh đẹp

    04/05/2015 at 12:59 chiều

    Mụ hàn kia nghèo quen thói r.
    hì chị gian xảo quá đi

     
  30. xuan hoa

    20/10/2015 at 8:41 sáng

    hai vo chong nha nay that gian xao.hihi.nhung ta thich

     
  31. dacuoict

    15/03/2016 at 9:45 sáng

    Đây là bộ truyện thứ 2 mình đọc k thể ngừng từ sau Thịnh thế trà hương. Nữ 9 rất thông minh, khá ranh mãnh, tài năng. Tác giả miêu tả rất thực tế, không cuồng đại như nhiều truyện khác. Nam nữ 9 rất hợp đôi. Cám ơn editor rất nhiều, lời dịch chau chuốt, dí dỏm, làm ng đọc đi vào câu chuyện… Haiz, không biết nói sao. Lỡ nhảy hố rồi. Không đọc thì bứt rứt, mà càng đọc càng ghiền, ước gì một ngày nhiều hơn 24 tiếng. hị hị

     

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: