RSS

HUYỀN ÁN – [CUỐN 1] CHƯƠNG 1

16 Th12

[Cuốn 1] Chương 1 – Bái Phỏng

Nguồn: http://doctruyenonl.com

Sau khi Nhược Cẩm đi một ngày, Huyền Mạc liền mang đến cho Nhược Nạp tin tức xấu, không có tin tức nào của Nam Hồng, cho dù là từ phương tiện giao thông, khách sạn dừng chân hay là cuộc gọi di động, không hề tra ra bất kỳ hành tung nào của Nam Hồng trong khoảng thời gian này, giống như cô ấy bốc hơi giữa nhân gian vậy, Huyền Mạc hơi lo lắng nói: “Sẽ không xảy ra chuyện chứ?”

“Anh không quên bất kỳ điểm nào chứ?”

Những lời này như đâm đến tử huyệt của Huyền Mạc, Huyền Mạc lập tức đứng lên nói: “Em có thể hoài nghi nhân phẩm của anh, nhưng không thể hoài nghi năng lực của bạn anh! Thanh danh Công ty thám tử Lê thị không phải là thổi mà ra.” Nhược Nạp cũng không để ý tới Huyền Mạc lớn tiếng, hỏi: “Vậy ngân hàng bên kia anh hỏi chưa?”

“Hỏi rồi, ngày Nam Hồng rời nhà đi có tới rút hai ngàn tiền mặt, sau đó không có ghi chép giao dịch. Em có cho rằng là con bé ấy thực chất đã không đi du lịch theo đoàn, mà là tự đi một mình, cùng người khác kết nhóm mà đi hay không?”

“Từ khoảng thời gian tính toán cho đến bây giờ đã hơn nửa tháng, ra bên ngoài ăn mặc ngủ nghỉ, hai ngàn đồng có thể đủ sao? Vì cái gì không liên lạc về nhà? Di động cho dù mất cũng phải báo cho nhà một tiếng chứ?”

Huyền Mạc nhìn em gái của mình, đứa em này từ trước tới giờ lúc nào cũng ôn nhu trầm tĩnh, làm việc không khi nào nóng vội, hết sức nhẹ nhàng, hôm nay lại có chút khác thường, không khỏi nhìn chằm chằm Nhược Nạp, hỏi: “Nhược Nạp, nói cho anh biết có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Lúc này Nhược Nạp mới nhận ra bản thân có chút sốt ruột, thì ra mình lại thiếu kiên nhẫn đến vậy, nghĩ nghĩ nếu như vậy không bằng nói cho anh hai, hai người so với một người vẫn có chủ ý nhiều hơn, hạ quyết tâm đem chuyện lá thư của Nam Hồng nói cho Huyền Mạc, Huyền Mạc trầm ngâm một lát nói: “Em đem thư ra đây cho anh xem.”

Nhược Nạp không chần chờ, đứng dậy trở về phòng lấy thư, Huyền Mạc nhìn bóng lưng em gái, trong lòng lại âm thầm lo lắng, đứa em gái út này từ nhỏ đã có chút không kỳ lại, hình như có tiên đoán trước sự việc, tuy rằng ngay cả chính con bé cũng không biết, tựa như năm đó cha mẹ mất tích, ở khoảng thời gian trước khi họ lạc đường, Nhược Nạp cũng nôn nóng bất an giống như lúc này. Con bé tựa như một dòng suối mát, xinh đẹp mà yên tĩnh, nhưng khi nào nổi lên gợn sóng liền biểu thị sẽ có sóng gió lớn.

Chỉ chốc lát, Nhược Nạp đã cầm thư trở lại, Huyền Mạc cẩn thận đọc thư một lần, chân mày bất giác nhíu lại, “Theo nội dung thư đến, quả thật Nam Hồng đã gặp chuyện gì đó, người ta nếu vì một chuyện mà trả giá sinh mệnh, chỉ có thể nói ở phương diện này có ích lợi thật lớn, đương nhiên ích lợi cũng không nhất định chỉ là tiền tài, hiện tại chúng ta không thể xác định cụ thể, mặt khác có thể làm cho con bé trả giá sinh mệnh nhưng dưới tình huống sinh mệnh còn khó giữ mà nó còn dùng ngôn ngữ che che lấp lấp mờ mịt này thì có thể là nguy hiểm đang rình rập hoặc là sợ người khác xâm phạm lợi ích.”

“Phong thư này cô ấy viết mấy ngày gần đây, dấu bưu điện là cùng thành phố, có thể cho rằng sau khi cô ấy trở về đã gặp chuyện không may chăng?” Nhược Nạp hỏi.

“Có một loại bưu kiện có thể ủy thác bưu điện tới hạn đưa cho người nhận, anh cảm thấy rất có thể là trước khi đi cô ấy đã viết bức thư này rồi đến thời gian cố định mà chưa về thì lá thư này mới được gởi đi. Nếu cô ấy đã trở về thì vì điều gì mà không thể tới tìm em giáp mặt nói rõ ràng? Cần giúp đỡ, nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề, dù sao cũng là đại sự liên quan tới tính mạng.”

Nhược Nạp nghĩ nghĩ, Huyền Mạc nói không sai, nếu có thể trở về, Nam Hồng nhất định sẽ không thể không đến gặp cô, nhất định là cảm thấy không thể quay về được…

“Em xem kỹ phong thư này, có nhìn ra cái gì hay không?” Huyền Mạc hỏi.

Nhược Nạp lắc đầu, Huyền Mạc thở dài nói: “Em gái ơi, ông nội còn nói em chững chạc gì chứ, dù sao cũng chưa có trải qua chuyện gì, nhớ kỹ, nếu sự tình đã phát sinh, lo âu, lo lắng, sợ hãi, thương tâm, đủ loại cảm xúc này chính là trói buộc không cẩn thiết, chỉ có giải quyết vấn đề tìm được chân tướng mới là đáp lại tốt nhất đối với người mà em quan tâm.”

Trong lòng Nhược Nạp chấn động, có loại cảm giác rộng mở trong tâm trí, anh hai nói đúng, cần gì lãng phí thời gian theo cách này, đã biết ốm đau không thể vì kêu rên mà khỏi bệnh, càng sớm biết rõ chân tướng sự tình, càng có thể hỗ trợ Nam Hồng, không cô phụ sự tin tưởng của cô ấy.

Nhìn thấy ánh mắt Nhược Nạp sáng lên, giống ánh sao lóe lên sắc thái chói mắt, Huyền Mạc không nghĩ đến, đứa em gái này là trí tuệ như thế, cho con bé một giọt nước, nó có thể nhìn thấy cả hải dương, cho nó một tia sáng, nó liền có thể nhìn khắp thế giới. Nghĩ xong hắn chỉ vào thư nói với Nhược Nạp: “Anh có chút không rõ, nội dung lá thư giống như là di ngôn, Nam Hồng vì cái gì lại viết ra những câu nói mang tính chất thơ ca như vậy, anh không cảm thấy cô ấy là kiểu con gái tình thơ ý họa, thậm chí nó còn có điểm giống như một đứa bé trai ấy.”

Nhược Nạp nhận lại thư, cẩn thận đọc lại một lần nữa, bỗng nhiên biết ngày đó trong đầu mình hiện lên ý niệm gì, trên thư viết không đúng, cái bàn sách ở trong thư phòng là không sai, nhưng mà mặt hoa văn trên không phải là phượng hoàng đậu mẫu đơn, mà là mai lan trúc cúc tứ quân tử, hoa văn hoa mẫu đơn được khắc ở trên một cái giá sách bằng gỗ lê khác, cho dù là không nhớ rõ điểm này, cũng tuyệt sẽ không đem mẫu hoa khắc trên bàn sách nói sai.

Từ nhỏ đến lớn hai người không ít lần ngồi bên cái bàn sách kia vẽ vời, chẳng lẽ cô ấy cố ý nói sai, ám chỉ cái gì đó? Nghĩ đến đây, Nhược Nạp kéo Huyền Mạc hướng thư phòng hậu viện chạy tới, đi vào thư phòng, Nhược Nạp kéo từ trong góc phòng ra một cái thang, bởi vì giá sách thư phòng đều cao tới trần nhà, cho nên phải dùng thang, tìm được cái giá sách gỗ lê kia, Huyền Mạc giúp Nhược Nạp leo lên thang, Nhược Nạp tìm kiếm cẩn thận từng tầng giá sách hoa lê, cuối cùng phát hiện ở trong Tứ Khố toàn thư trọn bộ, thậm chí còn có một bản photo “Hoa Kính bí truyện”.

“Hoa Kính bí truyện” xuất bản năm Khang Hi 46 đời Thanh, tác giả Trần Hạo Tử, danh Phù Diêu, tự hiệu Tây hồ hoa ẩn ông, cuộc đời ông ta không có ghi chép lại, có thể là người Chiết Giang, theo phỏng đoán sinh năm Vạn Lịch đời Minh, viết quyển sách đã là năm bảy mươi bảy tuổi, năm mất không rõ. “Hoa Kính bí truyện” được coi là một cuốn toàn thư nói về động thực vật, tổng cộng bảy cuốn.

Nhược Nạp không rõ vì cái gì lại có một quyển photo ở đây, cô rõ ràng nhớ rõ trong nhà có một bộ bản khắc gỗ. Chẳng lẽ là Nam Hồng đi sao chụp, vậy tại sao cô ấy lại đặt nó ở đây?

Sự tình vẫn chưa rõ ràng, Huyền Mạc nhìn Nhược Nạp càng lúc càng trầm mặc, cảm thấy điểm này cũng không phải là hiện tượng tốt lành gì.

“Không bằng anh đưa em đi gặp bạn của anh, có lẽ anh ta có thể giúp được em.” Huyền Mạc đề nghị.

Nhược Nạp cảm thấy nên đi gặp, thật ra cô đã sớm muốn gặp người bạn thám tử giỏi giang trong miệng anh trai mình kia – Lê Ngạn.

Văn phòng rộng mở sáng ngời, phía nam là cửa sổ thật lớn, có một bức màn màu xám tro, được kéo gọn sang hai bên, ngoài cửa sổ có ban công kiểu châu Âu, đối diện ngoài cửa sổ là một tòa núi nhỏ xanh tốt ở phía Nam trấn nhỏ, mọi người trong trấn đều kêu nó là núi Phượng Tiên.

Bàn làm việc bằng đá cẩm thạch màu đen khá lớn, trên bàn đặt chỉnh tề văn kiện, điện thoại, máy tính cùng một chậu lan xanh tươi, xem ra vị Lê đại thám tử này là một người yêu thích sự sạch sẽ, có trật tự, đối diện bàn là một bộ sô pha màu xám bạc, hẳn là để tiếp khách.

Advertisements
 
7 phản hồi

Posted by trên 16/12/2013 in Huyền Án

 

7 responses to “HUYỀN ÁN – [CUỐN 1] CHƯƠNG 1

  1. Hoasimu

    16/12/2013 at 3:19 chiều

    Tem.4. Thanks nang nha

     
  2. Miyuki

    16/12/2013 at 11:23 chiều

    thanks chị Kún!!! em cũng rất thích thể loại truyện này, đọc rất bí ẩn, đầy kịch tích và hấp dẫn, lâu lâu cho cả nhà đổi vị một chút cũng hay lắm!!!
    sau khi đọc chương 2, em có tìm ra một số lỗi và thắc mắc sau, chị xem rùi có j beta lại cho lúc làm ebook đỡ cực ^_^

    “Huyền Mạc nhìn em gái của mình, đứa em này từ trước tới giờ lúc nào cũng ôn nhu trầm tĩnh, làm việc không khi nào nóng vội, hết sức nhẹ nhàng, hôm nay lại có chút khác thường, không khỏi nhìn chằm chằm Nhược Nap” => Nhược Nạp
    “Nhược Nạp không chần chờ, đứng dậy trở về phòng lấy thư, Huyền Mạc nhìn bóng lưng em gái, trong lòng lại âm thầm lo lắng, đứa em gái út này từ nhỏ đã có chút không kỳ lại, hình như luôn có tiên đoán trước sự việc” đứa em gái út này từ nhỏ đã có chút không kỳ lại? ko kỳ lại? có phải ý chị là “có chút kì lạ”? luôn có tiên đoán trước sự việc => có thể tiên đoán trước?
    “mặt khác có thể làm cho con bé trả giá sinh mệnh nhưng dưới tình huống sinh mệnh còn khó giữ mà nó còn dùng ngôn ngữ che che lấp lấp mờ mịt này thì có thể là nguy hiểm đang rình tập hoặc là sợ người khác xâm phạm lợi ích.” => rình tập hay rình rập ạ?
    “Phong thư này cô ấy viết mấy ngày gần đây, dấu bưu diện là cùng thành phố, có thể cho rằng sau khi cô ấy trở về đã gặp chuyện không may chăng?” => dấu bưu điện
    “Em gái ơi, ông nội còn em nói em chững chạc gì chứ, dù sao cũng chưa có trải qua chuyện gì, nhớ kỹ, nếu sự tình đã phát sinh, lo âu, lo lắng, sợ hãi, thương tâm, đủ loại cảm xúc này chính là trói buộc không cẩn thiết, chỉ có giải quyết vấn đề tìm được chân tướng mới là đáp lại tốt nhất đối với người mà em quan tâm.” => “còn em nói em” hình như là thừa 1 chữ em thì phải! => trói buộc không cần thiết

     
    • Miyuki

      16/12/2013 at 11:24 chiều

      hic… type lộn òi, là chương 1 mới đúng ^”^

       
      • Kún

        16/12/2013 at 11:33 chiều

        em iu tiếp tục phát huy nhé :* dnay` cô Sói biến mất, đành trông cậy em iu

         
      • Miyuki

        17/12/2013 at 12:43 sáng

        OK! em sẽ cố gắng tìm lỗi! ^_^
        em thật sự rất thik những truyện của nhà chị! em theo dõi wordpress của hai chị lâu lắm òi nhưng mà ko acc để like, em cũng lười com nữa ^”^
        nhưng từ h sẽ cố gắng tích cực com cho hai chị ^^

         
  3. Kat

    17/12/2013 at 3:54 sáng

    Hap dan qua Kun oi ! Thanks em nhieu !

     
  4. bong

    17/12/2013 at 9:21 sáng

    Hồi hộp quá! Cảm ơn Kún

     

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: