RSS

Huyền Án – LỜI DẪN

15 Dec

Huyền Án – Lời dẫn

Dịch: Huntercd
Biên: Kún
Nguồn: http://doctruyenonl.com


Nhược Nạp đưa ngón tay nhẹ nhàng mân mê những nét khắc hoa trên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên thấu qua khóm hải đường sum xuê cành lá chiếu lên trên mặt của cô, một gốc hải đường nở hoa như là mây tía.

“Tiểu thư, cô có thư.” Giọng vú Lý truyền từ trong viện tới.

Thư? Nhược Nạp kỳ quái nghĩ, ai viết thư cho mình vậy? Đang nghĩ thì vú Lý đã đi vào trong phòng, đem thư đưa tới trong tay cô.

Dấu bưu kiện cùng thành phố, địa chỉ được đánh máy, nghi hoặc trong lòng Nhược Nạp càng lúc càng lớn, nhanh chóng mở phong thư ra, nội dung cũng là đánh máy, tổng cộng có hai trang, Nhược Nạp lật cuối thư, kí tên là Nam Hồng, không phải cô ấy đang đi du lịch sao? Có chuyện gì mà lại gửi thư tới, lại còn là cùng thành phố?

Nhược Nạp:

Đừng nghĩ đây chỉ là một trò đùa, có điều xem xong thư cũng không cần khóc, chúng ta đã quen biết rất nhiều năm, ở trên đời này bạn là người bạn tốt nhất của tôi, cũng là người tôi tin tưởng nhất, nói thật lòng, cho dù là cha mẹ tôi thì tôi cũng không thực sự tin tưởng bọn họ, họ đã phản bội đối phương của mình ngay trong thời điểm khó khăn nhất, người như vậy, tôi không thể đặt niềm tin.

Sau khi tốt nghiệp đại học một năm, tôi có gặp một chuyện, nó làm cho tôi rơi vào vực sâu không đáy, nhưng tôi không thể nói trái với lương tâm là tôi hối hận. Đúng, tôi không hối hận, nhưng mà tôi không cam lòng, tôi không cam lòng bản thân phải trả giá tất cả nhưng không có được hồi báo đáng nhận được. Hiện tại nếu không phải trả giá bằng cả sinh mệnh mình, tôi sẽ không viết phong thư này cho bạn, lòng tôi là mâu thuẫn vô cùng, tôi sợ bạn biết sẽ tạo thành phiền phức cho bạn, thậm chí sẽ có nguy hiểm nằm ngoài dự kiến, nhưng không nói cho bạn, tôi lại thể nói với ai được, tôi không cam lòng, nếu vậy, việc tôi chết đi cũng sẽ trở nên vô nghĩa.

Xin hãy nhớ tới thời gian tốt đẹp của chúng ta, chúng ta từng nằm dài trên bàn học bên cửa sổ, gió mát từ ngoài cửa sổ thổi tới, mặc hương cùng hương tử đàn thơm mát trong không khí, tôi vụng trộm lấy tay miết lên những nét hoa văn đó, nó đã lắng đọng bao nhiêu năm tháng, ngưng tụ bao nhiêu người qua lại, ở trước tôi cũng đã có người nhẹ nhàng vuốt ve qua nó như vậy hay không.

Bạn ơi, nếu bạn đối đãi với tôi chân thành như là tôi đối với bạn, nếu bạn cùng tôi xưng là tri kỷ, vậy bạn sẽ hiểu được những gì mà tôi muốn nói với bạn.

Sau này, nếu có một ngày bạn đi qua phần mộ của tôi, xin hãy chắp tay chúc phúc cho tôi.

Không biết ở trong cái thế giới kia có người đến người đi hay không.

Hồng.

Tháng 8 năm 2011.

Xem xong thư, ý nghĩ đầu tiên trong lòng Nhược Nạp đó là gọi điện thoại cho Nam Hồng, hy vọng đây chỉ là một trò đùa, tuy rằng trò đùa này không buồn cười chút nào, tuy rằng tính cách Nam Hồng phóng khoáng, cũng không phải là loại người thích nói đùa, vì vậy Nhược Nạp vô cùng khẩn trương bấm điện thoại, mấy lần liền đều nghe được thông báo “Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được…”, Nhược Nạp nhớ tới dấu bưu kiện trên phong thư, nếu là cùng thành phố, có thể Nam Hồng đã về nhà cũng nên, nghĩ đến đây lại bấm số điện thoại bàn nhà Nam Hồng, đáng tiếc mẹ của Nam Hồng nói cô con gái vẫn chưa về.

Nhược Nạp cầm thư ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc đã ra chuyện gì? Có thể xảy ra chuyện gì? Nam Hồng chỉ là một cô gái bình thường ở trấn nhỏ này, xuất thân bình thường, tướng mạo cùng lắm thì được coi là thanh tú, tính cách phóng khoáng làm người ta yêu thích, chưa bao giờ gây thù chuốc oán với ai, có thể xảy ra chuyện gì? Chỉ là ra ngoài du lịch một chuyến, có thể gặp phải chuyện lớn bằng trời gì đây? Đúng rồi, du lịch! Nếu là du lịch vậy phải đi công ty du lịch, nghĩ đến đây, Nhược Nạp lại gọi điện thoại cho công ty du lịch duy nhất trong trấn, kết quả không tra được chút tin tức gì về Nam Hồng. Chẳng lẽ cô ấy không hề đi du lịch? Phong thư này rốt cuộc là có ý gì? Lúc này Nhược Nạp cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng, dù sao Nam Hồng cũng là bạn tốt của mình, cái gọi là quan tâm sẽ bị loạn, Nam Hồng từ nhỏ cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nếu nói cho mẹ của Nam Hồng, mặc kệ việc này có thực hay không, đều sẽ làm cho bà sợ hãi lo lắng.

“Tiểu thư, lão thái gia đã trở lại, gọi cô đi qua đó.” Thanh âm vú Lý lại vang lên từ ngoài cửa, Nhược Nạp đem thư gấp lại đặt vào trong hộp gỗ đựng trang sức, cái hộp gỗ lim này là bà nội tặng cho cô, vô cùng quý giá, trên mặt hộp điêu khảm hoa văn bát bảo điệp luyến hoa, quanh thân có hoa văn chữ vạn, bởi vì là vật quý cho nên các người hầu không dám tùy tiện động vào, cho dù là quét tước vệ sinh cũng phải hỏi ý kiến Nhược Nạp. Cất kỹ thư, Nhược Nạp ra cửa phòng đi tới nhà giữa, chỗ của ông nội.

Vào nhà giữa đã thấy ông nội ngồi ở trên cái ghế mây dưới cửa sổ xem cái gì đó, ánh mặt trời chiếu lên mái tóc đã bạc của ông, lấp lóe phát sáng, ông ở trong mắt người của trấn nhỏ chính là một ông lão tiền nhiều như nước, đã sống đủ cuộc sống ở thành thị lớn nên muốn sống qua cuộc sống vui thú điền viên, ở trong mắt Nhược Nạp ông lại là một ông lão thần bí, cơ trí mà hiền lành.

Nhược Nạp hiểu tại sao ông nội lại tới trấn nhỏ này, cũng không rõ thôn trấn thoạt nhìn nho nhỏ này sao lại sẽ có một tòa nhà hoa lệ như vậy, ở mặt sau tòa nhà còn có một hoa viên rất lớn, trong viện không chỉ có núi giả động đá, rừng đào và những bờ giậu hoa cỏ, (trong rừng đào có chỗ đất trống, là chỗ mấy đứa nhỏ Huyền gia luyện công, chuyện này Nhược Nạp cho tới bây giờ cũng không có nói qua với Nam Hồng, bởi vì ông nội không cho phép), còn có một cái ao sen rất to, bên trên có cầu đá chín khúc, có một cái đình nhỏ ở giữa ao sen, ở một bên ao sen còn có cái viện nho nhỏ, đủ loại tre trúc cùng phong lan, một dòng suối nhỏ uốn lượn ở giữa, hai gian phòng ở bên trong dùng làm thư phòng, cả hai tràn đầy sách, một quyển lại một quyển xếp đầy đến tận đỉnh cái giá sách bằng gỗ hoa lê lớn.

Nghĩ đến đây giống như có cái gì chợt lóe qua đầu Nhược Nạp, chưa kịp cẩn thận nghĩ lại, chợt nghe thấy ông nội ho một tiếng, xem ra mình thất thần đã lâu, Huyền lão thái gia nhìn đứa cháu gái mà mình thương yêu nhất, đột nhiên cảm thấy đứa cháu này tựa như có tâm tư gì đó, tiến vào thời gian dài như vậy mà cứ đứng im thất thần, “Làm sao vậy? Có tâm sự gì sao?”

Nghe ông nội hỏi, Nhược Nạp có chút ngượng ngùng, “Không có gì ạ, có chút việc nhỏ”.

“Nhược Nạp của ông đã thành đại cô nương, chờ cháu nghĩ ra muốn nói gì với ông thì nói sau, lần này ông ra ngoài mang về cho cháu một món quà, nhìn xem có thích hay không”.

Nói xong cầm một cái hộp gấm đưa tới tay Nhược Nạp, Nhược Nạp nhận lấy hộp rồi mở ra, đó là một cây trâm, thân trâm bằng bạc lớn bằng ngón tay, cả thân điêu khắc hoa, đến chỗ cầm trâm thì làm thành cành lá bằng bạc, dùng dương chi bạch ngọc tốt nhất khắc thành một đóa hoa ngọc lan nở một nửa, toàn bộ cây trâm thoạt nhìn thanh nhã thoát tục, quý báu bất phàm, Nhược Nạp liếc mắt một cái liền thích nó, đưa tay đem trâm cầm ra phía ánh sáng, lúc này ánh sáng vừa lúc chiếu vào chỗ đuôi trâm, Nhược Nạp trực giác ngân quang chợt lóe, ánh mắt bị chói một chút, thì ra đuôi trâm là một cái hình trùy bóng loáng, làm cho người ta cảm giác sắc bén cùng bén nhọn, như là nhìn thấy mũi của bảo kiếm.

Nhược Nạp giật mình, giương mắt nhìn ông nội, chỉ thấy Huyền lão thái gia đối diện mình khẽ mỉm cười, Nhược Nạp đem cây trâm nhẹ nhàng mà cài lên mái tóc. Huyền lão thái gia cười nói: “Biết cháu sẽ thích, đi, chúng ta đi ăn cơm”.

Lời còn chưa dứt thì cửa phòng bị đẩy ra, hai nam một nữ, ba người trẻ tuổi xông vào, “Ông nội, người lại bất công! Người mau nói đi, người lại vụng trộm để lại thứ gì tốt cho Tiểu Tứ!” Nhược Cẩm ngay thẳng chu miệng nói, Nhược Nạp mím môi chỉ cười không nói lời nào, Huyền lão thái gia nhìn ba đứa nhỏ tiến vào, cười ha ha không ngừng.

Trưởng tôn (cháu trưởng) Huyền Triết đôn hậu chân chất, vô thanh vô tức, cho tới bây giờ đều đi theo sau em trai em gái mình, chỗ có lợi thì không ló đầu, chỗ hỏng thì một mình gánh vác, nhị tôn Huyền Mạc thoạt nhìn phong độ có thừa, tao nhã, thật ra ý đồ xấu nhiều nhất, tiểu thông minh nhiều hơn đại trí tuệ, cháu gái lớn Nhược Cẩm nhanh mồm nhanh miệng, tranh cường háo thắng khắp nơi, tâm địa không xấu cũng không hiểu được khiêm nhường, vẫn là đứa cháu gái nhỏ tốt nhất, trầm tĩnh có trí tuệ, đúng là một hạt mầm tốt.

“Nói bậy bạ gì đó, ông nội làm sao mà quên chúng ta được?” Huyền Mạc hướng Nhược Nạp nháy mắt một cái, Nhược Nạp đi đến bên cạnh bàn cầm lên bốn hộp gấm, một người một cái, cũng không xem bên trong có cái gì, công bình công bằng, Nhược Cẩm lúc này mới yên tĩnh, Huyền Mạc cũng thu hồi ánh mắt tìm kiếm, Huyền lão thái gia lại hài lòng nhìn Nhược Nạp.

Thật ra vừa rồi Nhược Nạp đã thấy trên bàn bày bốn cái hộp gấm giống nhau như đúc, vốn cũng không biết có ý tứ gì, thẳng đến khi các anh chị tiến vào, Nhược Cẩm đầy bụng bực tức, lúc này mới suy nghĩ cẩn thận, ông nội là thương yêu mình nhất, nhưng loại yêu thương này chưa bao giờ phô trương ra bên ngoài, bởi vì sợ gây mất hòa thuận giữa mấy anh em, mỗi lần mang về quà đều là giống nhau, nhưng cây trâm kia vừa xem đã biết không phải tục vật, không có khả năng một người một cái, cho nên mới đoán tác dụng của bốn hộp gấm kia, xem vẻ mặt ông nội hẳn là không có đoán sai, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi, Nhược Nạp hy vọng ông nội yêu thương mình, nhưng cũng không hy vọng vì điều đó mà khiến nảy sinh khúc mắc với các anh chị trong nhà.

Nhược Cẩm mở ra hộp gấm, không khỏi thấp giọng hoan hô, bên trong là một cây chủy thủ tinh xảo, trên vỏ đao bằng bạc khắc đường vân tường vân, trung tâm chuôi đao khảm bảo thạch hình giọt nước mưa, Huyền Triết là khối hắc diệu thạch, Huyền Mạc là khối thanh kim thạch, Nhược Cẩm là khối ruby, Nhược Nạp là khối bích tỉ. Người Huyền gia tập võ từ nhỏ, cho nên đối với những thứ này có vẻ rất đáng giá, tuy nhiên nhìn chuôi cây chủy thủ này, Nhược Nạp cảm thấy thích cây trâm kia hơn, bởi vì thời điểm đối địch, chỉ có vũ khí kẻ địch không ngờ tới mới là vũ khí tốt.

Ăn cơm xong, Nhược Nạp trở lại phòng mình, rút cây trâm trên tóc xuống chuẩn bị bỏ vào hộp nữ trang, lúc này mới nhớ tới chuyện của Nam Hồng còn chưa có rõ ràng, không bằng đi tìm Huyền Mạc, nhị ca này hình như từng nói qua anh ấy có người bạn là thám tử tư, hơn nữa danh tiếng cũng không nhỏ.

“Em muốn nhờ anh giúp em tìm Nam Hồng?” Huyền Mạc buông sách trong tay, có chút kỳ quái nhìn em gái mình, “Con bé chỉ đi ra ngoài du lịch thôi mà, lớn như vậy rồi mà còn sợ bị lạc hay sao?”

Nhược Nạp do dự có nên đưa thư cho Huyền Mạc xem hay không, dù sao hiện tại cũng không biết đây có phải là một trò đùa hay không, sau một lát cô nói: “Là như thế này, trước khi đi cô ấy đi cũng đã có điểm quái lạ, nói qua hai ngày sẽ liên lạc với em, nhưng em đợi mãi không thấy điện thoại của cô ấy, em lo lắng đi thăm dò, kết quả công ty du lịch không có tin tức của Hồng, dì Nam cũng hỏi em vài lần Nam Hồng có điện thoại báo hay không, xem ra cô ấy cũng không liên lạc với người nhà, vì vậy em có chút lo lắng.”

“Phụ nữ các em lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều, được rồi, lần đầu tiên em tìm anh hỗ trợ nên anh phải cố gắng để giúp đỡ, hy vọng cuối cùng không phải Nam Hồng đùa giỡn với em.” Nhược Nạp nghĩ rằng tốt nhất vẫn là nói đùa.

Vài ngày kế tiếp, tâm thần Nhược Nạp không yên, lá thư này giống như một điềm báo trước mập mờ, lúc nào cũng làm cho cô cảm thấy sẽ có chuyện không tốt phát sinh, nhất là buổi sáng hôm nay, chị gái Nhược Cẩm nói muốn tham gia một đoàn lữ hành đi Vân Nam chơi vài ngày, Nhược Nạp truy hỏi chị gái cùng đi với ai, nhưng Nhược Cẩm không trả lời, điều này làm cho Nhược Nạp lại lo lắng, nhưng lại không thể nói rõ ra là vì cái gì, chuyện của Nam Hồng dù sao cũng chưa có biết rõ ràng, cuối cùng chỉ có thể yêu cầu Nhược Cẩm cam đoan không tắt điện thoại, duy trì liên lạc, khiến Huyền Mạc cười cô sao lại giống mẹ như vậy.

(Mng hứng thú thể loại trinh thám này thì mình sẽ post tiếp. Giống kiểu thám tử Conan đó.)

 
11 phản hồi

Posted by on 15/12/2013 in Huyền Án

 

11 responses to “Huyền Án – LỜI DẪN

  1. lion3012

    16/12/2013 at 12:11 sáng

    Tưởng xuyên chứ *lau mồ hôi*, đang thắc mắc xuyên không sao lại biết trc ma viết thư lại @@

     
  2. uchihasaki

    16/12/2013 at 12:20 sáng

    tròi ui..nàng post đi..hay mà

     
  3. kat

    16/12/2013 at 12:23 sáng

    Truyen hay do em, post tiep nhe! Thanks Kun!

     
  4. bong

    16/12/2013 at 8:47 sáng

    Hấp dẫn đó nàng, ta cũng vô cùng mê truyện trinh thám. Cảm ơn Kún nhiều nha!

     
  5. kathylavy

    16/12/2013 at 11:53 sáng

    Van an ma con hap dan vay thi vao truyen se nhu the nao day…mong cho`…mong cho`…

     
  6. Tiểu Anh

    16/12/2013 at 12:53 chiều

    Ủng hộ ủng hộ c Kún ơi!

     
  7. Chilee

    16/12/2013 at 6:17 chiều

    Rat hung thu Ban Kun ah! Dat gach + ngoi hong… 🙂

     
  8. chipmaikhoi

    17/12/2013 at 12:12 sáng

    Hôm nay nàng đổi khẩu vị điều tra trinh thám hả ? mở đầu đã làm Mình tò mò rồi.

     
  9. Chu Tước

    17/07/2014 at 11:19 sáng

    rất mong chờ diễn biến tiếp theo của truyện, cảm ơn bạn chủ nhà đã edit nha. ^^

     
  10. butbithichdichoi

    30/12/2014 at 8:12 chiều

    hóng. ôi, mê nhất thể loại truyện này! mong hoàn sớm, mình có thể kiếm ebook đọc. cảm ơn chủ nhà

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: