RSS

NĂM THÁNG – Chương 23

21 Th5

Chương 23 – Bánh Trứng, tám năm không gặp

Sáng sớm hôm sau, bầu trời u ám, Tần Mạc kéo rèm cửa xem xét hồi lâu, bèn nhét thêm hai cái ô vào hành lý của tôi. Đêm ngủ tôi đạp chăn, sáng dậy mũi hơi nghẹt, bị anh phát hiện, lại cau mày nhét thêm một túi thuốc to khủng bố vào hành lý. Túi thuốc đấy nhãn toàn ghi tiếng Anh, khiến người ta không biết hướng dẫn sử dụng thế nào. Khi ăn sáng anh ý thức được vấn đề đấy, lại lấy giấy bút dịch hết hướng dẫn sử dụng ra tiếng Trung, ra đến cửa lại nói cho tôi nghe thuốc nào ngày uống mấy lần, bắt tôi nhắc lại không sai, mới gật đầu lấy xe đưa tôi ra ga.

Tôi đang cài dây an toàn, Tần Mạc nổ máy, đột nhiên dừng lại quay đầu hỏi tôi: “Em đã mang nước ngâm kính sát tròng chưa?”

Tôi vội vàng nhảy xuống xe quay đầu đi lấy nước ngâm kính sát tròng.

Vội vã chui vào xe, Tần Mạc khoanh tay trước ngực dựa cửa xe: “Sữa rửa mặt?” Tôi nghĩ rồi gật đầu, anh xoay người mở cửa xe, lơ đãng nói: “Nhà quê chắc là lạnh lắm, mang găng tay chưa?”

Tôi đặt chai nước ngâm kính sát tròng xuống quay vào nhà lấy găng tay.

Cầm găng tay ra, chúng tôi vào xe, Tần Mạc trầm mặc một hồi lâu: “Em đã chắc là mang đủ chưa?”

Tôi gật đầu: “Đủ rồi.”

Anh xoay người xuống xe: “Xem đã, tôi phải xem lại hành lý của em một lượt, thống kê xem có quên gì không.”

Tôi sốt ruột nói: “Tối qua em xếp đồ cẩn thận rồi, thật mà, chỉ quên có găng tay này thôi, anh đừng lằng nhằng nữa, muộn giờ tàu chạy mất. . .”

Anh đã mở valy ra, thuận miệng hỏi: “Chín giờ rưỡi tàu chạy, giờ mấy giờ rồi?”

Tôi lục túi tìm di động để xem giờ, lòng bỗng thất thần: “A, chuyện … đó, em quên mang di động, ha ha, anh chờ em một lát, em vào nhà lấy di động đã. . .”

Anh ngẩng đầu như cười mà như không cười: “Hôm qua mua chai rửa mặt súc miệng hai trong một em cũng không mang, được.” cúi đầu lại tiện tay lật xem: “Băng vệ sinh đâu?”

“. . .”

Gió lạnh vi vu. Chúng tôi đi nửa vòng thành phố, rốt cục đến nhà ga lúc chín giờ kém.

Chu Việt Việt đang rụt cổ ngồi cùng Nhan Lãng trong sảnh chờ của nhà ga. Nhan Lãng chưa hết ngày nghỉ bệnh, không muốn đến trường đi học ngay, biết tôi lên núi làm giáo viên nghĩa vụ, liền đòi đi theo để trải nghiệm cuộc sống. Tần Mạc đưa nó tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói nó rất khỏe, đã có thể thực hiện các cuộc hành trình ngắn dài, hơn nữa thiếu niên nhi đồng được mở rộng tầm mắt nhiều có lợi cho sự trưởng thành tâm lý, đi theo tôi làm nghĩa vụ chỉ có lợi không có hại. Tần Mạc không phản đối cũng không đồng ý, hội sinh viên thì thấy mang theo một đứa trẻ như nó càng thể hiện được tính nhân văn và tinh thần tương thân của hoạt động, không chỉ không phản đối mà còn miễn phí tiền tàu xe cho Nhan Lãng. Chu Việt Việt thấy không hưởng thì mất quyền lợi, không chiếm thì hội sinh viên cũng sẽ cầm đi nhậu nhẹt ăn uống, chuyện như vậy kiên quyết không thể để phát sinh, tôi và cô ấy tư tưởng lớn gặp nhau. Nhan Lãng thì chỉ cần không mất tiền là được, nó cảm thấy rất hào hứng, tôi và Chu Việt Việt cũng thật hào hứng, trên cơ bản ai nấy đều vui sướng lên tàu. Chỉ có một mình Tần Mạc là nhăn mặt nhíu mày, khi tàu chuyển bánh, anh huơ huơ di động với tôi, tôi suy nghĩ một lát, hiểu được ý của anh, bèn móc di động ra xem, mới biết là có tin nhắn: “Nhớ sạc điện thoại, đừng để tôi gọi cho em không được.”

Tàu chuyển bánh chầm chậm, quay đầu nhìn lại, cho dù tốc độ có vẻ đều và chậm, nhưng thật ra tàu đã đi xa, thành phố C chìm trong khói mù, Tần Mạc đứng ở sân ga chỉ còn là một bóng dáng mơ hồ. Trong ký ức tôi hình như cũng từng có cảnh ly biệt thế này, nhưng tôi nghĩ thật lâu, chỉ cảm thấy kỉ niệm đầy tính văn nghệ như thế, một đời được trải nghiệm một lần đã là hiếm có khó tìm lắm rồi, còn trải qua hai lần thì thật là không tưởng. Quá nửa là do xem phim truyền hình Đài Loan hoặc Hàn Quốc, bị ấn tượng bởi một trường đoạn tương tự, là do thời gian quá dài, ấn tượng thì còn, mà hình ảnh đã phôi phai.

Tàu nhanh chóng ra khỏi thành phố C, ngoài cửa sổ, những nhà xưởng đen tuyền vụt qua trước mắt chúng tôi.

Nhan Lãng ngồi bên cạnh tôi bắt đầu buồn ngủ. Lúc gửi nó đến nhà Chu Việt Việt, tôi quên đưa khăn quàng cổ, lúc ở ga Tần Mạc có tháo khăn quàng cổ của mình quàng cho nó, nhưng khăn của anh quá dài, phải quấn mấy vòng mới hết, cổ Nhan Lãng bị quấn như một con quay ngược. Nhan Lãng co người lại ngủ thiếp đi.

Chu Việt Việt ngồi đối diện tôi, hoàn toàn không nhìn tôi và Nhan Lãng, ánh mắt cứ dán vào một chỗ nào đấy.

Tôi quơ quơ tay trước mặt cô ấy: “Cậu lấy bài poker đi, chúng mình làm mấy ván.”

Cô ấy gạt tay tôi ra, vẫn dán mắt vào chỗ đó. Tôi quay đầu nhìn theo cô ấy, thấy ngồi chéo cách đó hai hàng ghế là một người đang nghe nhạc bằng tai nghe, tóc rất dài. . . Tôi quay đầu hỏi Chu Việt Việt: “Người đó là trai hay gái?”

Chu Việt Việt kinh ngạc nhìn tôi, giơ ngón tay thở dài: “Cậu không nhận ra anh ta là ai à? Tiểu thuyết gia trường phái tiên phong Trình Gia Mộc đó, uổng cho cái tiếng sinh viên khoa Văn của cậu.”

Tôi kiềm chế bản thân để không hỏi Chu Việt Việt trường phái tiên phong cụ thể là thế nào, quay đầu lén đánh giá người thanh niên đang nghiêng đầu ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Tàu bắt đầu đi vào hầm, khiến góc độ và độ rõ ràng đều chỉ còn một phần. Trong nháy mắt, tàu vào hầm, tôi khẽ hỏi Chu Việt Việt trong bóng tối: “Làm sao cậu biết đó là Trình Gia Mộc, không phải người ta nói Trình Gia Mộc rất khiêm tốn sao, luôn ẩn dật, không ký tặng sách không toạ đàm cũng không đăng ảnh mình lên blog. . .”

Chu Việt Việt ngắt lời tôi: “Cậu có thể không tin sự khôn ngoan và sức mạnh của các phương tiện truyền thông, nhưng không thể không tin sự khôn ngoan và sức mạnh của cộng đồng tianya.cn. Lần trước trên tianya.cn có topic “Nhà văn đẹp trai”, không biết tên biến thái nào kiếm được một tấm hình của Trình Gia Mộc, vì thế nên ai nấy đều kinh ngạc, cũng vì thế mà mình mới ấn tượng, đúng là rất đẹp trai, nhìn có nét giống Fujiki Naohito(1) hồi trẻ.”

Chu Việt Việt tiếp tục bày tỏ cảm xúc về nhà văn đẹp trai. Kỳ thật vừa rồi quan sát vẫn chưa được rõ ràng cho lắm, ngoại hình Trình Gia Mộc xuất sắc đến mức độ nào tôi chưa được rõ, nhưng trải qua sự vùi dập hết lần này đến lần khác của các nhà văn nữ, quần chúng đã khoan dung rộng rãi hơn khi đánh giá nhan sắc các nhà văn.

Tôi nhớ năm ngoái có đọc một cuốn tiểu thuyết của Trình Gia Mộc, viết về một cô bé có tài đam mê hội họa. Cô bé đó có một người bạn trai là thanh mai trúc mã, hai người sống ở một thị trấn nhỏ ven biển, sáng đến trường, tối làm bài tập, cuối tuần đi học thêm, vất vả học hành. Tất cả mọi người đều chờ mong luồng gió giảm nhẹ áp lực cải cách giáo dục có thể thổi đến thị trấn nhỏ này, trong cảnh trông mòn con mắt, lại nhận được tin dữ thi cao đẳng theo hình thức 3+ và 1+ (3+ là ba môn Văn Toán Tiếng Anh bắt buộc, 1+ là Vật lý, Hóa học, Sinh học, Lịch sử, Địa lý, Chính trị, các trường sẽ tùy vào chuyên môn và nhu cầu để chọn một trong số sáu môn đó). Cha mẹ cô bé nghiên cứu cẩn thận kỳ thi cao đẳng suốt hai năm, sau đó lại nghiên cứu thành tích của cô bé, cảm giác cô bé chỉ có thể thi vào Học viện mỹ thuật S, vì thế mời riêng một giáo viên mỹ thuật đến kèm riêng tại nhà. Thầy giáo dạy kèm kia là con trai một người bạn của mẹ cô bé, là một họa sĩ trẻ tuổi. Cô bé học vẽ cùng thầy giáo trẻ, ít gặp người bạn trai thanh mai trúc mã, người bạn trai đó lại ngày một thân thiết với một cô bé khác, thậm chí còn hẹn sẽ cùng vào một trường đại học. Cô bé nữ chính không thể tha thứ, cảm thấy tổn thương sâu sắc, vì chuyển dời sự chú ý của bản thân, cô bé điên cuồng vẽ tranh, điên cuồng học vẽ với thầy giáo trẻ, sau đó nảy sinh tình cảm mập mờ với thầy giáo này. Nhưng việc đó không thể có kết quả tốt, cô bé không thể chịu đựng việc mình có ý nghĩ thiếu đạo đức với thầy giáo, luôn tự áp lực bản thân. Cậu bạn trai thanh mai trúc mã dần nhận ra người cậu muốn vào cùng một trường đại học không phải cô bé mới quen, lại quay lại với cô bé nữ chính, hy vọng cô bé hiểu và bỏ qua. Để ngăn bản thân lạc bước quá xa trên con đường vô đạo đức, cô bé nữ chính thử đón nhận tình cảm của cậu bạn trai cùng tuổi, nhưng do không vượt qua được chướng ngại trong lòng, hai người cứ tan rồi lại hợp. Thầy giáo trẻ vẫn là thầy giáo trẻ, nhưng đồng thời cũng là một bức tường chắn giữa hai người. Rốt cục có một ngày, thầy giáo trẻ rời khỏi thị trấn nhỏ, cô bé nữ chính dõi mắt nhìn thầy giáo trẻ ra đi, lòng do dự không bỏ được, nhưng lại không nói lời nào để giữ thầy giáo trẻ lại. Cô bé nữ chính và bạn trai dần quay lại những tháng ngày bình tĩnh trước kia, thậm chí còn nếm trái cấm, cô bé có thai, hai người vừa lo lắng lại vừa hưng phấn, như thể bóng ma của thầy giáo trẻ đã tan thành mây khói. Nhưng đúng vào lúc này, tin báo tử của người kia bất ngờ gửi đến từ bên kia đại dương, ngày hôm sau, cô bé nữ chính cũng mất tích. Bạn trai cùng tuổi cho rằng đó là một vụ mất tích có kế hoạch, cho rằng cô bé nữ chính kia vẫn chưa bao giờ quên được thầy giáo trẻ mà cô bé chưa bao giờ nói tiếng yêu, nhưng ba ngày sau, cảnh sát đến nhà cô bé, mang đến tin cô bé nữ chính đã chết trong một vụ giết người. Câu truyện dừng ở đó, không ai khẳng định được, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, rốt cuộc là cô bé nữ chính yêu người bạn trai cùng tuổi hay là yêu thầy giáo trẻ.

Tiểu thuyết đó tên là “Cô bé váy đỏ”, là tiểu thuyết mới xuất bản năm ngoái của anh ta, cách xuất hiện rất khiêm tốn, trên cơ bản không tuyên truyền rầm rộ, văn phong không lạnh nhạt sắc bén, thay vào đó là sự tình cảm chân thành, đầu sách còn có hai câu tác giả tự viết “Gửi cho bản thân đã chết, và cô bé trên thiên đường”. Đọc lâu rồi nhưng tôi vẫn không thể quên cuốn tiểu thuyết đó, không thể hiểu nổi sao cấp ba mà lại oanh oanh liệt liệt thế, nhưng hồi tưởng lại thì thời cấp ba của mình còn oanh oanh liệt liệt hơn cả người ta, thành ra không tiện nói gì. Chu Việt Việt cùng đọc cuốn tiểu thuyết đó với tôi, cô ấy chủ yếu băn khoăn chuyện tại sao cô bé nữ chính yêu thầy giáo trẻ lại là chuyện vô đạo đức, quan điểm của cô ấy là: “Cũng chỉ là giáo viên dạy kèm thôi mà, vô đạo đức gì chứ, nếu hai người đều yêu nhau, vô đạo đức cũng thành có đạo đức, tình yêu đích thực là vô địch. Nếu trong một cuộc hôn nhân mà hai người đều không có tình cảm với đối phương, ông ăn chả bà ăn nem, có đạo đức cũng thành vô đạo đức, tình yêu đích thực vẫn là vô địch.”

Tàu ra khỏi hầm, toa xe trở nên thoáng đãng, tôi hỏi Chu Việt Việt: “Có muốn … xin chữ ký anh ta không?”

Chu Việt Việt suy tư một hồi rồi nói: “Mình có cái áo len trắng, theo cậu, nếu mình xin chữ ký của anh ta lên áo, sau này bán cho người hâm mộ của anh ta thì được bao tiền?”

Tôi vừa cảm thấy Chu Việt Việt rất có đầu óc làm kinh tế, lại vừa cảm giác việc này khó lòng mà đánh giá chính xác được, khó xử nói: “Giá bán của đồ liên quan với ngôi sao cùng một dạng với số tiền bỏ ra để bao được ngôi sao, trên cơ bản không theo quy luật thị trường, mình cảm thấy còn tùy xem người định bỏ tiền mua cái áo đấy điên rồ đến mức độ nào, điên rồ vừa vừa có thể bán một hai trăm, đặc biệt điên rồ thì có thể bán một hai ngàn.”

Hai mắt Chu Việt Việt sáng lấp lánh. Sau hai giây suy nghĩ cô ấy nói: “Nhưng Trình Gia Mộc cũng chỉ là một tiểu thuyết gia, là nhà văn, nhà văn không phải nghệ sĩ, chắc không được giá thế đâu?”

Tôi vừa lấy túi du lịch giúp cô ấy vừa an ủi: “Trong xã hội này, nhà văn nổi tiếng chính là nghệ sĩ, nghệ sĩ nổi tiếng chính là nhà văn, không có gì khác nhau cả, cậu đừng căng thẳng.”

Chúng tôi tìm cái áo len trắng, quay đầu quan sát Trình Gia Mộc, ý đồ tìm một thời cơ tiến đến xin chữ ký. Anh ta vẫn duy trì tư thế nhìn ra cửa sổ, tay phải đè lên tai nghe.

Tôi không rời mắt nói với Chu Việt Việt: “Thiếu nữ, dũng cảm lên nào.”

Chu Việt Việt nói: “Được, mình…” Nói còn chưa dứt lời, Trình Gia Mộc đột nhiên quay đầu lại. Nhìn anh ta một cách chính diện, tôi vội ấn Chu Việt Việt đang rục rịch đứng lên.

Chu Việt Việt nói: “Cậu làm gì thế?”

Tôi hỏi: “Cậu biết nói tiếng Nhật không?”

Chu Việt Việt lắp bắp: “Hanase. . . Yamate. . . Itai. . .” (nói chuyện … đừng … mình muốn…)

Tôi nói: “Có thể bình thường hơn một chút được không?”

Chu Việt Việt nghĩ ngợi hai giây đồng hồ: “Bageyalu.” (về chuyện đó thì…)

Tôi đánh phủ đầu: “Thôi cậu đừng đi cho mất mặt, rõ ràng người ta là Fujiki Naohito, cậu thì không nói được nổi hai câu tiếng Nhật, đi xin chữ ký người ta thế nào giờ.”

Chu Việt Việt khiếp sợ nói: “Không thể nào, cậu nhìn đi, rõ ràng y hệt với tấm ảnh trên tianya.cn. Cả tianya.cn đều nói, đó chính là Trình Gia Mộc.”

Tôi phẩy tay: “Tianya.cn còn nói Hàn Hàn và Quách Kính Minh là một đôi đấy, tin sao được, cậu cũng đừng quá ngây thơ, không chừng là có người chơi ác, đăng ảnh Fujiki Naohito nói là Trình Gia Mộc, trên đời này có người giống nhau thế sao, lại còn khác quốc tịch nữa?”

Vừa mới dứt lời, Fujiki Naohito năm giây đồng hồ trước còn ngồi cách chúng tôi một quãng, vừa nghe nhạc vừa ngắm phong cách thoáng một cái đã ngồi xuống cạnh Chu Việt Việt.

Chu Việt Việt há hốc mồm, tôi cũng há hốc mồm.

Chu Việt Việt căng thẳng lắp bắp: “Kon… konnichiwa”

Fujiki Naohito không có phản ứng.

Chu Việt Việt tiếp tục căng thẳng lắp bắp: “Eh, konnichiwa.”

Fujiki Naohito vẫn không có phản ứng.

Chu Việt Việt được ăn cả ngã về không: “Can…can you speak English?”

Fujiki Naohito rốt cục chuyển đầu, nhưng cũng không nhìn Chu Việt Việt, anh ta cầm tay phải tôi lên, quét mắt một cái rất nhanh, ngón tay xẹt qua nốt ruồi trong lòng bàn tay .

Chu Việt Việt kêu thảng thốt: “You want do what?” (raw)

Fujiki Naohito dùng giọng phương Bắc làm cơ sở, nói tiếng phổ thông chuẩn đến mức Triệu Trung Tường (người dẫn chương trình của CCTV) cũng phải ôm hận mà chết chào hỏi tôi: “Bánh trứng, tám năm không gặp.”

Chu Việt Việt nhìn tôi kinh hãi, tôi cũng nhìn cô ấy kinh hãi. Trong nhất thời không ai nói gì, tôi nói: “Thế anh không phải Fujiki Naohito à?” Chu Việt Việt cũng phối hợp bổ sung: “Anh thật sự là Trình Gia Mộc? Tiểu thuyết gia Trình Gia Mộc của trường phái tiên phong?”

Trình Gia Mộc không phản ứng với chúng tôi, chỉ bình tĩnh nhìn tôi, trừ việc cau mày, về cơ bản không hề sợ hãi, cúi đầu nghịch hộp diêm một hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Tám năm, anh đã không còn niềm tin rằng em còn sống, khi đó chuyện rất xôn xao, cảnh sát cầm chiếc nhẫn đến để chúng ta phân biệt, mẹ em ngất xỉu ngay tại chỗ, cha em cũng không thể chấp nhận việc em chính là cái xác không còn nhận diện được đó, sau khi Stephen về nước …”

Tôi hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói chuyện gì, Nhan Lãng ung dung tỉnh dậy, dụi mắt gọi: “Mẹ.”

Tôi mơ hồ lên tiếng, hộp diêm trong tay Trình Gia Mộc rơi bộp xuống bàn: “Con của em?”

Tôi đẩy vai Nhan Lãng: “Chào chú đi.”

Nhan Lãng nói chào chú, Trình Gia Mộc không trả lời. Nhan Lãng cảm giác bị coi thường, tức giận nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khoảng bốn mươi giây sau, Trình Gia Mộc nói: “Em còn sống, còn sinh con rồi.” Nói xong nhặt hộp diêm lên đảo đảo hai vòng, đột nhiên ngẩng đầu: “Không đúng, anh chưa hề nghe nói về việc Stephen kết hôn, em còn sống, còn sinh con cho hắn, sao hắn có thể. . .”

Tôi nói: “A?”

Anh ta nhìn tôi: “Hắn hoài nghi đứa bé này không phải con của hắn? Có đúng hay không?” Tôi không hiểu chút gì, cảm giác được theo như những lời anh ta vừa nói thì anh ta biết tôi trước năm mười sáu tuổi đó, nhưng những tin tức anh ta trần thuật lại với tôi có khối lượng quá lớn, nhất thời khiến người ta trở tay không kịp, tôi nói: “Chuyện… đó. . .”

Anh ta cười đau khổ: “Sau khi em mất tích, tất cả mọi người điên cuồng đi tìm em. Lúc đó anh đã nói với cha em, anh là cha đứa bé trong bụng em, hy vọng sau khi tìm được em có thể để em thuận lợi sinh con, chúng ta sẽ kết hôn ngay khi tốt nghiệp đại học.”

Tôi mắt chữ O mồm chữ A.

Anh ta tiếp tục nói: “Sau đó Stephen về nước, anh cũng nói thế với hắn, nói em cùng đứa con với anh, chết… trong vụ giết người đó, Stephen không nói câu gì.”

Đầu tôi vẫn đầy sương mù, anh ta mím môi không nói nữa, không khí nhất thời lạnh như băng, Chu Việt Việt ngồi một bên dùng ánh mắt mơ hồ nhìn chúng tôi.

Tôi cảm thấy chưa đủ tẻ nhạt, còn “A?” một tiếng.

Anh ta liếc mắt nhìn tôi: “Anh chỉ là cảm thấy, em thích hắn nhiều như vậy, mà hắn lại chỉ coi em như một trách nhiệm, em lại quá mạnh mẽ, khi đó nói với hắn xa là xa, anh chỉ không muốn em mất tự trọng trước hắn, nếu em ở dưới suối vàng có thiêng, nhất định cũng không muốn hắn biết rằng em định sinh con cho hắn.” Dừng một chút lại nói: “Nếu anh là nguyên nhân hiểu lầm của hai người, khiến em không có được hạnh phúc, Bánh Trứng, anh. . .”

Anh ta không nói hết, nhắm mắt, ngoài cửa sổ lại vụt qua hàng dãy nhà xưởng, nhanh chóng biến mất cuối tầm mắt. Chu Việt Việt rốt cục tìm lại được giọng nói, run rẩy nói: “Hai người…”

Tôi ối một tiếng, vô tội nhìn cô ấy.

Trình Gia Mộc cười nhạt, dù không nhìn vào ánh mắt anh ta tôi cũng nhận ra là anh ta cười rất miễn cưỡng, anh ta nói: “Em cũng quá tàn nhẫn, nếu còn sống, tám năm rồi cũng không liên lạc với anh.” Anh ta nhìn tôi với đôi mắt sáng như đuốc, tôi vừa bị nỗi đau trong giọng nói của anh ta làm cho run cả người, một bên nghĩ thật sự có người như anh ta nói sao. . .

Không đợi tôi trả lời, anh ta cười khổ một tiếng: “Cũng đúng, chúng ta hiện giờ cũng không có quan hệ gì, em không liên lạc với anh cũng không sao cả.”

Tôi nói: “Thật ra không phải thế. . .”

Anh ta điều chỉnh tư thế ngồi, hờ hững cắt lời tôi: “Sao đột nhiên em lại về nước? Hai bác có khỏe không? Sau khi em mất tích hai bác ra nước ngoài định cư, anh cũng chưa từng gặp lại.”

Lòng tôi thất thần, mờ mịt nhìn anh ta, nụ cười anh ta cứng đờ: “Đừng nói là em không sống cùng hai bác.”

Tôi không nói gì.

Anh ta thu lại nụ cười, cau chặt đôi mày: “Anh biết năm đó em bỏ nhà, ngoài việc … vì có bầu, còn vì không thể chấp nhận sự thật em không phải con ruột của hai bác, có thể hai bác không phải cha mẹ ruột của em, nhưng cũng đã nuôi dưỡng em đến năm mười tám tuổi, em có biết tin em chết khiến hai bác bị đả kích thế nào không?”

Đầu tôi nổ tung, trong nháy mắt không biết là cảm tưởng gì.

Từ trước đến giờ tôi cũng đã từng tưởng tượng xem mảng ký ức cũ của mình thế nào, nhưng chưa bao giờ nghĩ được nó lại phức tạp đến vậy, tình yêu như trong tiểu thuyết Quỳnh Dao, tình cảm gia đình như phim Trái Tim Mùa Thu, khó trách Phùng Tiểu Cương(2) nói cuộc sống còn sâu sắc hơn nghệ thuật. Nhưng tình cảnh này, rõ ràng mỗi câu nói của Trình Gia Mộc đều logic, nhưng tôi thấy rất khó tin, cũng không cảm giác được chân thật. Quay đi quay lại mới chỉ có tám năm, nhưng tám năm này đã thực sự xảy ra, phía trước khoảng thời gian này, nghe anh ta nói, tôi có cảm giác như đang nghe chuyện kiếp trước vậy. Đương nhiên cũng có thể trong khi anh ta trình bày, những năm tháng tôi đã quên đi kia đã xảy ra rất nhiều sóng gió, không thể làm cho con người ta có cảm giác gần gũi, càng như một quyển tiểu thuyết với lối viết khoa trương nào đó.

Tôi nói: “Anh đừng lo lắng, từ trước đến nay tôi ở cùng với họ. Tôi sẽ kết hôn với… Stephen, tôi sống rất được. Chuyện quá khứ đã qua rồi, a, nghe nói anh cũng đã kết hôn.”

Anh ta chăm chú nhìn tôi trong chốc lát, dường như nghiên cứu xem trong lời nói của tôi có bao nhiêu phần đáng tin. Nhưng biểu hiện của tôi thẳng thắn, chân thành, thật làm cho anh ta không có cách nào không tin được.

Anh ta cúi đầu ừ một tiếng: “Vậy là tốt rồi.” Trầm mặc hai giây, nhớ ra gì đó, nói: “Em còn chưa gặp vợ anh, khi nào đưa cô ấy đến gặp em.”

Tôi gật đầu nói: “À, được.”

Từ đó về sau hai chúng tôi không nói chuyện. Trình Gia Mộc vẫn nhíu mày trầm tư như đang ở chốn không người, Chu Việt Việt vài lần lấy áo len ra, rồi lại yên lặng thu về. Anh ta không có ý trở về chỗ ngồi của mình, tôi và Chu Việt Việt khó mà nói được, chỉ trao đổi qua ánh mắt.

Chu Việt Việt dùng ánh mắt nói: “Hai người có chuyện gì vậy?”

Tôi dùng ánh mắt trả lời: “Không có việc gì, không có việc gì, chờ anh ta đi rồi mình sẽ giải thích với cậu.”

Nhan Lãng lấy từ trong túi ra bộ bài, khịt khịt cái mũi nói: “Chúng ta chơi vài ván đi.”

Chu Việt Việt khó khăn đẩy bộ bài của Nhan Lãng ra, đưa mắt dò xét Trình Gia Mộc, giả bộ chính trực nói: “Chơi bài ít người không vui, chúng ta tâm sự về cuộc đời, tâm sự về tình người một chút đi.”

Nhan Lãng đầu cũng không ngẩng: “Thời đại này mọi người cũng thật thích tâm sự, nhưng ai đi tâm sự về cuộc đời. Nhưng có thể tâm sự về tình người, tâm sự về người trước, sau đó tâm sự đến tình sau.”

Chu Việt Việt chỉ Nhan Lãng hồi lâu không nói nên lời.

Tôi nhìn Nhan Lãng, cảm thấy da đầu run lên, nhẫn nại nửa ngày mới nói: “Ai dạy con?”

Nhan Lãng vô tội nói: “Ba.”

Tôi nói: “Không phải con vẫn gọi ba nuôi sao? Ba là để tùy tiện gọi hả?”

Nhan Lãng không kiên nhẫn nói: “Chỉ là xưng hô thôi mà.”

Trình Gia Mộc liếc nó một cái, thản nhiên nói: “Tính cách này thật giống Stephen.”

Trình Gia Mộc xuống một ga nhỏ, trước khi xuống tàu, chúng tôi trao đổi số di động.

Chu Việt Việt nói: “Tống Tống, hai người mới nói chuyện trước đây của cậu hả? Cậu nhớ lại không?”

Tôi mờ mịt nhìn nóc xe lắc đầu: “Làm sao nhớ được? Nghe nửa hiểu nửa không, nói không chừng anh ta nhận lầm người cũng nên.”

Chu Việt Việt giật mình chỉ vào tôi: “Vậy mà còn giả như cậu chính là Bánh Trứng kia vậy, nói cái gì mà cuộc sống rất tốt, còn có thể cùng cái người gì đó kết hôn?”

Ngoài cửa sổ, một gốc cây khô không biết tên, bên trên vướng một chiếc diều rách nát, tôi nhìn gốc cây khô ngày càng lùi xa, sắp xếp lại từ ngữ biểu đạt ý kiến của mình: “Như vậy anh ta sẽ không đến quấy rầy cuộc sống của mình nữa, cứ coi như mình chính là Bánh Trứng, cũng sẽ không có ai đến quấy rầy cuộc sống của mình. Hai mẹ con mình vất vả lắm mới có thể bắt đầu cuộc sống bình thường, không có sức chống lại bão táp nữa rồi.”

Chu Việt Việt lấy bộ bài từ tay Nhan Lãng, nhìn tôi một lúc lâu: “Có đôi khi mình không thể hiểu được cậu.”

Nhan Lãng xùy một tiếng: “Dì đã không hiểu quá nhiều người rồi.” Lại quay đầu hỏi tôi: “Mẹ, mẹ chọn cái gì? Theo hay bỏ bài?”

Tôi nghĩ rồi đáp: “Theo.”

Tôi hiểu tại sao Chu Việt Việt nói không thể nào hiểu được tôi. Thứ nhất, bản thân cô ấy vốn không phải bị mất trí nhớ, nên không thể đồng cảm được, thứ hai, con người cô ấy vốn phi logic, không thích hợp làm nghiên cứu. Tôi cũng từng giống những bệnh nhân mất trí nhớ khác, đối với việc khôi phục trí nhớ có một sự chấp nhất mãnh liệt, không biết mình là ai thì không thể yên tâm. Nhưng đối mặt với ký ức đã mất của bản thân thì lại sợ hãi và nghi ngờ, đối với những điều mình không biết con người ta luôn sợ hãi nghi ngờ như thế. Trước đây chấp nhất lớn hơn sợ hãi, bây giờ sợ hãi lớn hơn chấp nhất. Hơn nữa, từ khi cùng với Tần Mạc, tôi càng ngày càng sợ hãi, càng ngày càng hoài nghi. Bây giờ tôi căn bản không muốn nghĩ về quá khứ. Cuộc sống vất vả đã trôi qua, gần đây ông trời rất tốt với tôi, dù cho thể nào tôi cũng đã đủ thỏa mãn rồi. Dù có nhớ lại thì quá khứ cũng không phải hiện tại, huống hồ, tôi căn phản không tài nào nhớ nổi. Đây đều là sự sắp xếp của ông trời, tôi nghĩa, đành để tùy duyên mà thôi.

Tàu đến ga cuối. Sau khi xếp hành lý xong, tôi gọi điện thoại cho Tần Mạc báo bình an. Không biết anh đang làm gì, giọng nói ép xuống rất nhỏ, hỏi tôi thời tiết ở nông thôn, chỗ này có lò sưởi hay không linh tinh. Tôi nói với anh tất cả những gì tôi biết, nhắc tới tiểu thuyết gia Trình Gia Mộc ngồi chung một xe với chúng tôi, Chu Việt Việt muốn xin chữ ký vào áo, nhưng kết quả người ta xuống xe rồi cô ấy vẫn không xin được.

Tần Mạc nói: “Trình Gia Mộc?”

Tôi nói: “Đúng vậy, ngoại hình giống hệt Fujiki Naohito, như một khuôn đúc ra vậy, em nhìn mà giật nảy mình. Anh biết không?”

Tần Mạc thấp giọng nói: “Không biết.” Lại nói: “Em mặc nhiều quần áo vào, mấy ngày nữa nếu rảnh anh sẽ đến đó một chuyến.”

(1) Fujiki Naohito: Ca sĩ diễn viên người Nhật (1972)
(2) Phùng Tiểu Cương: Đạo diễn điện ảnh Trung Quốc

Advertisements
 

6 responses to “NĂM THÁNG – Chương 23

  1. hainuatraitim

    21/05/2013 at 12:20 chiều

    tem chương 23 cho sự trở lại của chị

     
  2. Yuki

    21/05/2013 at 1:24 chiều

    Dang le ra doc thi phai dau long nhung ma k nhin cuoi duoc vi cai loi suy nghi va hanh dong cua nu chinh. Chet cuoi nhat la cau noi gia lam Banh Trung. Vay xem ra qua khu nu chinh oanh liet qua, rat muon co ay biet ro minh la ai ghe! =.=
    ss da comeback, mung qua!

     
  3. Blue

    21/05/2013 at 1:30 chiều

    Thanks nhiều, ta cứ tưởng nàng dừng hẳn chuyện này đấy.

     
  4. Tran hao

    18/06/2013 at 9:33 chiều

    Ngay từ mấy chap đầu mình đã tự hỏi là nhan lãng có Liên quan đến tần mạc 8 năm trc ko? Thật sự muốn bít đấy. Nhi có Tý thông tin nào ko? Cho mọi ng bít .

     
    • Nhi

      18/06/2013 at 9:35 chiều

      Nhan Lãng là con trai Tần Mạc

       
  5. Tran hao

    18/06/2013 at 9:57 chiều

    Hẹee….. Gia mộc nói hết. Nhi dịch Văn nuột quá. Thanks nàng nhé

     

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: