RSS

Cuốn 1 Chương 53. Triệu Trạch.

04 Dec

Xe dừng trước cổng lớn Triệu gia.

“Xin chào, hoan nghênh trở về!”

Cửa xe vừa mở ra, chủ nhà cũng xuất hiện, hé ra là một khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần đáng yêu, mắt long lanh. Sau đó, người mở cửa tựa như một con gió xông tới, nhào vào chỗ người ngồi ghế sau ô tô.

“Đại tỷ phu, em nhớ anh muốn chết.”

Chứng kiến Mặc Mặc như một chú chim nhỏ ùa tới, Lý Hạo mặt lạnh vạn năm cũng lộ ra nét cười ôn hòa, hiện rõ lúm đồng tiền, mở rộng vòng tay ôm cô bé, sờ sờ đầu tiểu quỷ, thân thiết nói: “Mặc Mặc, đã lâu không gặp. Gần đây có ngoan không nào?”

“Ngoan!” Thiếu nữ đáng yêu ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt siêu cấp ngây thơ, hai mắt to long lánh ướt ướt, dùng giọng nói ngọt ngào nhất đáp lại.

A, giả bộ a! Đã 18 tuổi rồi lại còn biểu hiện như nhi đồng thế này sao. Nếu như tiểu nha đầu kia ngoan thật như trong lời nói, trên đời này sẽ không có tiểu hài tử nào không ngoan. Từ trên ghế lái Tần Nghị chứng kiến một màn này, khẽ khinh xuy một tiếng.

Bất quá, hôm nay bản lão gia hắn tâm trạng tốt, sẽ không vạch trần tiểu nha đầu này.

Bước qua phía bên kia ô tô, nhẹ nhàng hôn lên tay vị hôn thê mình. “Kỳ Kỳ, chúng ta đi vào.”

Triệu Kỳ khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, đi tới bên Lý Hạo nhẹ nói: “Nên vào thôi.”

“Ân.” Lý Hạo khẽ gật đầu, không có cự tuyệt.

Nụ cười trên mặt Tần Nghị khựng lại, bàn tay rơi giữa không trung.

“Hảo hảo, rốt cuộc có thể ăn cơm rồi.” Đứng ở bên Lý Hạo, Mặc Mặc không có phát hiện ra sự khác lạ của hắn, vẫn một trận hoan hô, bàn tay bé nhỏ lôi kéo hai người kia vào nhà.

“Tiểu nha đầu!” Bị bỏ lơ một cách xấu hổ như thế, Tần Nghị tức giận, hướng về phía ba người nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ.

Rốt cuộc ta là anh của cô hay Lý Hạo là anh cô?

Đi ở phía trước, Mặc Mặc đối với sự gầm gừ của hắn như mắt điếc tai ngơ, nhẹ kéo tay Triệu Kỳ, thấp giọng hỏi: “Nhị ca, lão đại hôm nay làm sao vậy? Em thấy lúc xuống xe, dáng vẻ đắc ý lắm.”

Triệu Kỳ giật mình, mím môi không nói gì.

Lý Hạo mỉm cười, cúi bên tai của Mặc Mặc nhẹ nói: “Vừa rồi ở phòng làm việc của anh, chị ấy ăn giấm chua bị anh trai của em phát hiện đấy.”

“Hả? Phải không?” Mặc Mặc ngước lên, khiếp sợ hướng Triệu Kỳ, “Nhị ca ghen tị? Ăn giấm chua với chị Hồ sao? Lại còn để cho lão đại ngu ngốc nhìn ra sao? Chị làm sao không cẩn thận thế?”

Triệu Kỳ có chút không tự nhiên, trừng mắt trách Lý Hạo một cái, bất mãn phản kích: “Anh không phải cũng như thế sao? Cô ấy cũng nhìn ra rồi.”

“Ách, đại tỷ phu, chuyện anh cùng chị Hồ gian díu cũng bị phát hiện sao?” Mặc Mặc ngọ ngoạy đầu, cắn ngón tay nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lý Hạo, mặt lại càng hiện vẻ khiếp sợ rõ ràng. “Anh đang chờ đợi ngày này đến.” Nhún nhún vai, giọng Lý Hạo trầm ổn.

“Thì ra là chưa có phát hiện.” Mặc Mặc bẹt miệng, thất vọng gục đầu xuống, bất đắc dĩ thở dài, “Vì lý gì mà sự việc phát triển không theo ý người vậy?”

Quay đầu lại, phát hiện ông anh trai ngu ngốc của mình vẫn còn đứng nguyên tại chỗ dùng ánh mắt giết người nhìn mình cùng Lý Hạo, vì thế thở dài, nhìn hắn la lớn: “Lão đại, anh còn không vào sao? Em muốn ăn cơm rồi!”

Ta không vào! Bị mấy người đối đãi như thế còn muốn ta vui vẻ cùng mấy người đi ăn cơm sao?

Tần Nghị rất muốn có khí khái lập trường vững vàng để cự tuyệt, nhưng là… Không nghĩ là trong lúc chống cự vô tình bắt gặp ánh mắt Triệu Kỳ… Hắn thỏa hiệp.

“Không phải đã đến rồi sao?”

Nói xong, bước nhanh vài bước đuổi theo.

“Ba, me, đại tỷ phu cùng nhị ca tới.”

Mới bước vào cửa lớn, Mặc Mặc buông tay Triệu Kỳ cùng Lý Hạo ra, la lớn trong phòng khách.

Với kỷ luật nghiêm khắc của Triệu gia, chỉ có riêng cô có đặc quyền hô to gọi lớn như này.

Ngồi ở trên ghế salon xem tin kinh tế tài chính, Triệu lão gia đã nghe thấy, buông báo ra nhìn về phía cửa, đối với mấy người trẻ tuổi hơi hơi gật đầu, tỏ vẻ như đã biết.

“Mấy người sao giờ mới đến a!” Cùng ba xem tin kinh tế tài chính đã lâu, Triệu Tranh như phát điên cuối cùng như thấy cứu tinh, nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng đứng lên nghênh đón.

“Lý Hạo sáu giờ mới tan sở.” Triệu Kỳ thản nhiên nói, vừa nói vừa cùng diễn viên của mình sóng vai đi vào trước mặt ba, cung kính nói, “Ba.”

“Ân.” Triệu lão gia hừ nhẹ một tiếng.

Tần Nghị không cam lòng yếu thế, cũng liền vượt qua, kêu lên một tiếng, “Bác trai.”

Triệu lão gia liếc hắn một cái, buông tờ báo đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Mọi người đến đông đủ, dọn cơm đi!”

Bị xem nhẹ rõ ràng, mặt Tần Nghị cứng ngắc.

“Dọn cơm, dọn cơm nào!”

Hoàn toàn tương phản lại với hắn, nghe lệnh truyền ra, mặt Mặc Mặc hưng phấn vô cùng.

Chỉ thấy cô nhóc khoa chân múa tay vui sướng chạy đến bên người Triệu lão gia, đỡ lấy cánh tay của ông nhẹ hôn: “Ba, chúng ta cùng đi!”

Triệu lão gia cười cười, vỗ nhẹ đầu cô: “Hảo!”

Thấy một màn như vậy, Triệu Kỳ cùng Lý Hạo nhìn nhau cười: chi có thiên chân khả ái Mặc Mặc mới có thể mềm hóa ba họ, một người luôn nghiêm túc.

Đứng ở phía sau bọn họ, Tần Nghị chứng kiến hai người không hề cố kỵ trước mặt mình liếc mắt đưa tình, xem ra hắn không tồn tại, tâm tình thập phần tồi tệ.

Vẻ mặt âm trầm đi theo những người kia vào phòng ăn, trơ mắt nhìn muội muội chạy tới chạy lui như bươm bướm, hỗ trợ trải khăn ăn, sớm đã trở thành một thành viên của ngôi nhà này. Còn hắn? Từ đầu tới đuôi chỉ là một người khác.

Phát hiện này càng làm hắn thêm khó chịu.

Bàn ăn là kiểu bàn tròn, Triệu lão gia, Triệu phu nhân, Lý Hạo, Triệu Kỳ, Triệu Tranh, theo thứ tự lớn nhỏ ngồi, còn Mặc Mặc như thường lệ, sớm đã ngồi giữa Triệu lão gia và Triệu phu nhân.

Tần Nghị ngồi một chỗ cũng an bài coi như vừa lòng. Ít nhất, khoảng cách giữa hắn và Triệu Kỳ còn tạm được. Nếu như có thể ngồi ở chỗ Lý Hạo kia thì càng hoàn mỹ. Tần Nghị ác độc nghĩ, bất giác lại muốn tặng cho tên nam nhân kia một cái nhìn hung hãn.

Vô điều kiện tiếp thu địch ý của hắn, Lý Hạo giơ đũa, bất đắc dĩ lắc đầu: Có câu, vâng, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, quan tâm sẽ bị loạn a!

 
8 phản hồi

Posted by on 04/12/2011 in Chồng yêu của em

 

8 responses to “Cuốn 1 Chương 53. Triệu Trạch.

  1. vinhxinh

    04/12/2011 at 7:12 chiều

    mình thấy cái tên tần nghị này bình thường sao mà thông minh thế, đến lúc dính tới triệu kỳ, IQ về zero luôn à. còn TK thì chơi hơi bị dc đó. nhưng mình thích. he he he

     
  2. hoahoa

    04/12/2011 at 8:43 chiều

    thanks

     
  3. becodon

    04/12/2011 at 9:45 chiều

    thanks b.không biết diễn biến tiếp thế nào nhỉ?

     
  4. Yuki

    05/12/2011 at 12:19 sáng

    tội nghiệp Nghị huynh, bị coi như ng vô hình thiệt sượng hết biết, tức trào máu, ức lồi mắt rồi. Ai biểu ngốc đến nỗi bị em mình đặt là ông anh trai ngu ngốc=.=. *ôm hun Kún đỡ bùn*

     
  5. rin

    05/12/2011 at 1:20 chiều

    tem ah . ho ho . thanks . dang hoc ma cung duoc tem

     
  6. Thiencuc

    24/12/2011 at 7:06 chiều

    TN trong công việc thì thông minh thế, nhưng trong tình yêu cứ dính đến TK thì ngốc thế, bị mọi người chơi xỏ mà một chút cũng không biết, haizz…
    Cám ơn nha

     
  7. Tử Tuệ Linh

    03/01/2012 at 10:03 chiều

    Thanks!
    xxx

     
  8. nhóclũn.love.boojae

    23/07/2012 at 11:48 sáng

    tụi nghịp TN wa’…..:(((
    mà kệ cho chừa….:)))

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: