RSS

Cuốn 1 Chương 30. Ái thảm.

07 Th6

Thấy đã đủ lời, Hàn Quân Hồng bất đắc dĩ mở miệng: “Được rồi, vậy cậu có nhớ hồi đó tại sao bọn cậu lại đính hôn không?”

Bị hỏi chuyện này, Tần Nghị đỏ mặt, do dự hồi lâu hắn mới ấp a ấp úng, tựa hồ e lệ nói: “Đó là… bởi vì. Buổi tối hôm đó, bọn tôi uống quá nhiều, không cẩn thận… rượu làm cho loạn tính. Sáng hôm sau bị bắt gian tại trận. Sau đó, sau đó…”

“Được rồi!” Không nghe nổi nữa. Hàn Quân Hồng mạnh mẽ cắt đứt lời hắn, “cùng cậu lớn lên như anh hem, vậy mà cậu còn định giả vờ với tôi sao?”

“Giả vờ?” Tần Nghị không hiểu ý tứ của hắn nói.

“Cậu cho là tôi ngu ngốc lắm à?” Hàn Quân Hồng cười lạnh, “Rượu làm cho loạn tính? Cùng nhau uống rượu nhiều lần, cậu say mấy lần? Hơn nữa, số lượng không nhiều, trừ khi uống ở ngoài, nếu uống quá xỉn, thì liền đi về, mỗi người một chỗ, vào phòng mình, cởi trang phục, đắp chăn, ngủ đến tận hừng đông sao? Họa hoằn vài ba lần ra ngoài để người khác chụp hình mà thôi, mà, tôi đều lưu lại trong máy tính cả, cậu muốn xem không?” Vừa nói, hắn liền đưa tay với laptop.

“Đừng, ngàn vạn lần đừng!” Tần Nghị cuống cuồng giật lấy laptop trước. Đoạn video mà Hàn Quân Hồng nói đến là cảnh một lần tụ tập của bọn hắn, thực sự rất đáng xấu hổ. Hắn không muốn bị lan truyền ra ngoài một lần nào nữa.

“Thế nào, hiện tại có thể nói cho tôi biết, trong lòng cậu thật sự nghĩ gì?” Đoạt không được laptop, Hàn Quân Hồng thu hồi tay, nằm quay lên giường tiếp tục làm bệnh nhân, thanh thản hỏi, trong lòng cũng đắc ý: vừa rồi thật sự đã làm hắn sợ hãi!

“Cái gì mà thực sự chứ…” Tần Nghị lẩm bẩm, cẩn thận không nhảy dựng lên.

Thấy hắn không thừa nhận, Hàn Quân Hồng cũng không ép sát, mà lại dò dẫm hỏi: “Tốt lắm, tôi lại hỏi cậu tiếp, tại sao trước giới truyền thông, cậu luôn tỉnh táo, là một thanh niên đầy hứa hẹn trong mắt các tiền bối, đúng vì thế nên cha cậu mới có thể yên tâm giao công ty cho cậu năm cậu 20 tuổi. Nhưng là, chỉ có những người thân thiết mới hiểu rõ bản tính cậu ra sao. Bình thường thì không sao, cứ ở bên Triệu Kỳ là cậu hiện nguyên hình một đứa con nít.”

“Thật sao?” Hắn tính trẻ con? Tần Nghị kinh dị, Hàn Quân Hồng nói như thế. Hắn làm sao lại như Mặc Mặc kia chứ! Hắn không tin.

“Là như vậy.” Hàn Quân Hồng khẳng định, “thật sự không phát hiện ra sao?”

“Không có.” Hắn nghĩ gì liền nói thế.

“Còn nói, từ nhà trẻ, chúng ta đã cùng một lớp, Triệu Kỳ lớp nhỏ hơn, cậu nhớ rõ thế nào là nghiệt duyên không?” Hàn Quân Hồng lại hỏi.

“Bởi vì nữ sinh.” Đánh nhau với Triệu Kỳ,chuyện này hắn nhớ rõ.

Nói đúng, Hàn Quân Hồng hài lòng gật đầu. “Chuyện năm đó không ngờ cậu lại cùng Triệu Kỳ dây dưa đến giờ, thật tốt, cùng nhau lớn lên, ngoài tôi, cậu và Triệu Kỳ, còn có liên lạc với ai nữa?”

Tần Nghị cố gắng suy nghĩ tới bằng hữu, nhưng là thất bại.

“Không có,” hắn thành thật trả lời, “Nhưng đó là hồi học tiểu học hay trung học, Kỳ Kỳ vẫn là muội muội của chúng ta nên thế.”

“Chúng ta nhớ chính là lệ thuộc trực tiếp trường học!” Hàn Quân Hồng trầm giọng cường điệu mấy chữ “lệ thuộc trực tiếp”, “Từ nhà trẻ đến tiểu học đến sơ trung lại đến trung học, chúng ta đều chung một trường! Có mấy người chuyển trường, nhưng đại đa số vẫn một mực là học đệ học muội của chúng ta. Nhưng tôi hỏi cậu, nữ sinh làm học muội của chúng ta như Triệu Kỳ có nhiều, tại sao cậu chỉ bò lên người cô ấy?” Chỉ sợ trong lòng Tần Nghị chỉ có một mình Triệu Kỳ

“…” Tần Nghị đứng người, không biết nên nói như thế nào,

“Không biết. Tôi cũng không biết tại sao.” Hắn yếu ớt nói,

“Đó là bởi vì mỗi cậu được nghỉ học đều chạy ra sân trường trung học chạy đi chạy lại. Cố kéo Triệu Kỳ đi ăn cơm hay trò chuyện bằng được, vì thế từ đó trở đi cô ấy nắm rõ thời gian nghỉ ngơi làm việc của cậu, có khi chúng ta nhất thời không nhớ nổi ngày hôm sau có đi học hay không cũng đều gọi điện thoại hỏi cô ấy!”

Hàn Quân Hồng bĩu môi, thay đổi câu chuyện: “Cậu lại trả lời tôi, hôm sinh nhật cậu hai mươi tuổi, cậu tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở nhà, khi đó chúng ta học đại học, Triệu Kỳ học trung học. Tôi nhớ kỹ khi đó bạn bè đều là bạn học đại học của chúng ta, tại sao, lại xuất ra Triệu Kỳ chứ?”

“Tôi không biết nói sao.” Không muốn suy nghĩ, bởi dù suy nghĩ cũng không có đáp án, không muốn lãng phí tế bào não, Tần Nghị đáp.

“Tôi nhớ mang máng, lúc nào cậu cũng nhõng nhẽo với cô ấy.” Hàn Quân Hồng nhớ lại “tôi nhớ kỹ ngày sinh nhật hôm đó, mỹ nữ không thiếu, trong đó rất nhiều người có ý với cậu, tại sao cậu chỉ cùng với Triệu Kỳ bị rượu làm cho loạn tính? Cậu biết không? Năm đó cô ấy mới 17 tuổi, dụ dỗ trẻ vị thành niên a! đây là phạm pháp, cậu có biết không! Nếu như tôi muốn tố cáo cậu, tòa án giam cậu năm mươi năm đã là tốt cho cậu lắm rồi đó.”

“…” Tần Nghị cứng lời.

“Trở lại…” Hàn Quân Hồng lại chậm rãi mở miệng, ý muốn hỏi lại.

Không thể được! Tần Nghị không thể để cho hắn làm cho nổi điên thế này được, ôm đầu nỉ non: “Đại ca, tôi xin cậu, đừng hỏi nữa. Buông tha cho tôi! Tôi điên mất! Tôi đã bảo tôi cũng không rõ những gì tôi đang làm mà.”

“Thật là không biết mình đang làm gì sao? Hay không muốn thừa nhận?” Hàn Quân Hồng hảo tâm dụ dỗ, hắn thấy có hứng thú với chuyện này

“Tôi…” Tần Nghị muốn nói nhưng lại thôi.
Rất tốt! Kết quả đã đến.

Hàn Quân Hồng thò người ra, thương hại vỗ vỗ vai hắn, mặt mỉm cười nói ra sự thật tàn khốc: “Chúc mừng cậu, người anh em, sự thật chứng minh, cậu đã yêu cô ấy say đắm.”

“Yêu?…” Tần Nghị lắp bắp nói.

“Chính xác.” Hàn Quân Hồng gật đầu mỉm cười. Thuận tiện đập mạnh vai hắn, như đẩy Tần Nghị xuống vực sâu không đáy,

Advertisements
 
21 phản hồi

Posted by trên 07/06/2011 in Chồng yêu của em

 

21 responses to “Cuốn 1 Chương 30. Ái thảm.

  1. thangquysong

    07/06/2011 at 10:24 chiều

    tem

     
  2. thangquysong

    07/06/2011 at 10:24 chiều

    la

     
  3. thangquysong

    07/06/2011 at 10:25 chiều

    cua

     
  4. thangquysong

    07/06/2011 at 10:25 chiều

    minh

     
  5. duongkyu

    07/06/2011 at 10:48 chiều

    Sax! Vậy phog bì là of ta! Thank ss! 🙂

     
  6. thuyvu

    07/06/2011 at 11:35 chiều

    thank kun iu nhìu nhìu
    moa moa chụt chụt

     
  7. Pandanus255

    08/06/2011 at 6:58 sáng

    Cám ơn nàng
    Chúc mừng anh, người an hem => anh em

     
  8. thanh dan

    08/06/2011 at 8:01 sáng

    thanks nhiu

     
  9. richardandson2002

    08/06/2011 at 8:10 sáng

    Ôi, anh Tần Nghị, ngu vô đối, đã thế lại còn thích dây dưa. Thế sao em TK ko một cước sút thẳng ra khỏi cửa chứ.

     
    • Hải Yến

      08/06/2011 at 12:22 chiều

      thik câu “ngu vô đối” của nàng. hahaha

       
  10. ladykillar

    08/06/2011 at 9:41 sáng

    thanks ss.Nghị ca thôg mih vô đối lun ế :>) .đág êu kũg vô đối lun ế.hajz chỉ khổ thân a hồg

     
  11. baohan95

    08/06/2011 at 10:49 sáng

    Ui anh Hàn Quân Hồng gioi? qua’
    thanks ss

     
  12. tatonvb

    08/06/2011 at 1:01 chiều

    Thanks

     
  13. kate091091

    08/06/2011 at 4:03 chiều

    thanks nhiu nha 🙂

     
  14. Tiêu Vân

    08/06/2011 at 6:37 chiều

    bó tay anh này luôn

     
  15. bimga

    09/06/2011 at 9:06 sáng

    chịu ko thể hiểu nổi anh này

     
    • Kún Chun

      09/06/2011 at 9:27 sáng

      anh ấy, đối với Triệu Kỳ, không xác định nổi là có yêu hay không, anh ấy nghĩ Triệu Kỳ như vật sở hữu mà anh ấy không thể thiếu, phát hiện ra mình yêu Triệu Kỳ là cú shock lớn

       
  16. Đông

    10/06/2011 at 1:50 chiều

    Bảo Tần Nghị trẻ con là đúng. Quá chậm hiểu. Người mà ko thể sống thiếu dk chả lẽ là bảo mẫu

     
  17. banhmikhet

    24/07/2011 at 3:50 chiều

    thanks nàng

     
  18. Tử Tuệ Linh

    31/07/2011 at 6:12 chiều

    Thanks!
    xxx

     
  19. peonyflower0209

    07/01/2015 at 4:12 chiều

    Bộ yêu khó chấp nhận lắm hay sao mà né tránh trời.

     

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: