RSS

SONG QUY NHẠN – Chương 34

09 Tháng 8

Chương 34 – Quyến rũ

Phong Lưu thấy Thanh Hề khoác áo lông hồ ly trắng viền lụa đỏ, đội mũ cùng màu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng cho thấy nàng đang rất lạnh. Vừa vào đông nàng liền như gấu ngủ đông, hiếm khi ra khỏi phòng, thế nên tối nay đến Tứ Tịnh Cư là chuyện khiến ai nấy đều bất ngờ.

“Đình Trực ca ca uống rượu một mình sao?” Thanh Hề thấy trên bàn chỉ có một chén rượu cùng mấy đĩa đồ nhắm, vừa dứt lời liền hắt xì.

“Không mặc tử tế đúng không?” Phong Lưu tiến tới cởi áo khoác Thanh Hề, mục đích nghiệm chứng suy đoán bản thân.

Thanh Hề lạnh cứng cả người không ngăn cản được Phong Lưu, rốt cuộc gió lạnh thổi vào, cả hai đều lạnh cứng người, Thanh Hề run rẩy.

Phong Lưu nhanh chóng dùng áo choàng bọc kín người nàng bế vào phòng trong, “Nàng thật là đồ ngốc.”

Sự thật chứng minh Phong Lưu đoán không sai chút nào, Thanh Hề không phải mặc không tử tế, mà là mặc mà như không.

Dưới tấm áo choàng lông hồ ly chỉ là một lớp xiêm y mỏng manh, thậm chí còn nhìn xuyên thấu thấy cả nội y.

Thanh Hề mặc thế là có tính toán, Đào mama nói kiểu mặc mà như không này khiến người ta mất hồn nhất, cho dù là Liễu Hạ Huệ sống lại cũng không thể kiềm chế được, đáng tiếc Thanh Hề ở trong phòng ấm áp lâu mà quên mất giá lạnh bên ngoài, cũng xem nhẹ cái lạnh ở Tứ Tịnh Cư.

Chưa kịp nhúc nhích gì, Thanh Hề đã bị Phong Lưu đóng gói ném lên giường

Vừa ngã lên giường, chăn gối lạnh tanh khiến Thanh Hề á lên một tiếng, Phong Lưu không chút thương hoa tiếc ngọc, lột áo khoác của nàng quăng đi, lấy chăn bọc kín người nàng, “Còn lạnh không?”

Lúc này Cần Thư bê chậu than vào, đặt trong phòng.

Phong Lưu sai Cần Thư: “Ngươi sai người sưởi sàn, pha một ấm trà nóng, nấu một bát canh gừng.”

Cần Thư lập tức đi pha trà, Thanh Hề run rẩy vươn tay đón chén trà, nhờ thế mới bớt rét.

Phong Lưu thấy thế buông nàng ra, đứng lên cởi quần áo.

Mục đích Thanh Hề đến đây cũng không trong sáng gì, nhưng thấy Phong Lưu cởi quần áo thì vẫn ngượng ngùng. Nhưng đến khi Phong Lưu cũng chui vào chăn cùng, Thanh Hề không thể ngượng ngùng thêm nữa, quả thật hắn là một lò sưởi rất ấm áp.

Thanh Hề thử thăm dò vòng tay qua eo Phong Lưu, đè chân lên chân hắn, vùi đầu vào vai hắn, xong xuôi mới thở dài khoan khoái

Hai người cứ ôm nhau như vậy, Phong Lưu không ngừng vuốt ve Thanh Hề, lưng, cánh tay, chân, cuối cùng bao bọc nàng trong đôi tay dày rộng, Thanh Hề hưởng thụ sự vuốt ve ấm áp, cuối cùng thân thể cũng ấm lên.

“Gia, canh gừng được rồi ạ.” Cần Thư khẽ bẩm.

Phong Lưu vươn tay ra khỏi màn, Cần Thư thấy thế mới dám bê canh gừng tới.

Phong Lưu khẽ lay Thanh Hề, nâng nàng dậy, “Nàng uống canh gừng đi.”

Thanh Hề nhăn mặt, rõ ràng là buồn bực vì bị gọi dậy.

Phong Lưu vừa bực mình vừa buồn cười, nha đầu kia tới đây rõ ràng là có ý đồ đen tối, lúc này lại dám ngủ luôn.

Thanh Hề bất mãn đá đá chân, nháy mắt đã bị Phong Lưu kẹp chặt, “Uống canh gừng đi mới không bị ốm.” Phong Lưu lại nâng đầu Thanh Hề cao hơn, đưa chén canh đến sát miệng nàng.

“Khó uống lắm.” Thanh Hề bướng bỉnh không chịu mở miệng.

Nhưng thế đâu đủ làm khó Phong Lưu, Thanh Hề lúc nhỏ cũng không chịu uống thuốc, vừa khóc vừa quấy, Thái phu nhân thương nàng, không dám dùng vũ lực, chỉ chạm vào người nàng là nàng khóc, cuối cùng chỉ có Phong Lưu trị được.

Phong Lưu xoay người, đè chặt chân Thanh Hề không cho nàng giãy dụa, vòng tay qua cổ nàng để giữ chặt đầu nàng, còn bóp mũi nàng, “Ngoan nào, uống một hơi sẽ không thấy khó uống.”

Tư thế này không sai, nhưng hai tay Thanh Hề vẫn tự do, “Thiếp không uống.” Thanh Hề đẩy bát canh, đối diện với Phong Lưu, dáng vẻ thà chết còn hơn. Thật ra, nàng cũng không phải cố tình phản kháng Phong Lưu, thế nên lực đẩy bát canh mới không lớn, không thế thì bát canh đã đổ rồi. Nàng chỉ là muốn Phong Lưu đổi cách đưa thuốc khác, có lẽ là một cách bón thuốc “thân mật” hơn.

Nhưng hai người không chung cách nghĩ. Phong Lưu đặt bát canh xuống bàn, dễ dàng tìm ra một mảnh lụa dài ở đầu giường, sau đó… cột tay Thanh Hề lên đầu giường.

Đây đúng là canh mời không uống lại muốn uống canh phạt.

Thanh Hề cảm thấy Phong Lưu không lãng mạn chút nào, còn lạnh lùng tàn nhẫn một cách quá đáng.

Phong Lưu chỉ cảm thấy Thanh Hề quá trẻ con, thà sinh bệnh khiến người khác lo lắng cũng không chịu uống canh gừng, hắn làm thế này chỉ là khiển trách nho nhỏ mà thôi. Về cái cách bón thuốc “thân mật” mà Thanh Hề nghĩ, Phong Lưu hoàn toàn không có chút ý tưởng nào, đơn giản vì hắn không cho rằng cách bón thuốc “thân mật” đấy thích hợp với người hắn coi như con gái.

Tuy rằng tình huống trước mắt cũng không khá hơn chút nào

Tay Thanh Hề bị cột trên đỉnh đầu, chân giãy dụa bị Phong Lưu đè lên, xiêm y mỏng tuột xuống eo, nửa che nửa đậy bộ ngực tròn trịa, hai má vì tức giận giằng co mà đỏ ửng, hai mắt long lanh ngấn lệ.

Phong Lưu đè xuống, ngậm vành tai Thanh Hề hỏi: “Nàng mặc thế này đến Tứ Tịnh Cư có ý đồ gì?”

Lời này như điểm huyệt Thanh Hề, khiến nàng không thể nhúc nhích, một lúc lâu sau mới ngập ngừng nói: “Đào mama nói vết thương của thiếp ổn rồi.”

Lời này hoàn toàn cổ vũ Phong Lưu. Hắn nhìn từ đôi mắt long lanh của Thanh Hề đi xuống, từ xương quai xanh đến ngực đến rốn, lại đến chốn đào nguyên, đến các ngón chân bạch ngọc, tất cả đều đang ửng hồng nhàn nhạt, quyến rũ vô cùng.

Dù Thanh Hề cầu xin, thậm chí rơi nước mắt, Phong Lưu cũng không cởi trói, chỉ dỗ dành, để được thỏa nguyện, mặc sức chơi đùa.

Đến khi ngừng mây mưa, Phong Lưu mới cởi mảnh lụa trói tay Thanh Hề, nếu không phải đó là một mảnh lụa rất trơn rất mềm, thì nhất định cổ tay Thanh Hề đã ứa máu, nhưng dù thế vẫn bị thâm tím cổ tay, Phong Lưu tỉ mỉ hôn vệt tụ máu, lại tự tay bôi thuốc cho Thanh Hề. Thuốc bôi là chu đáo xin từ chỗ Đào mama

Thanh Hề thở dốc từng hồi, chính xác là “không còn chút sức lực, lại thêm phần quyến rũ, toàn thân như tỏa sáng”.

Phong Lưu xưa nay ưa sạch sẽ, Cần Thư đã chuẩn bị nước để tắm, hắn bế Thanh Hề vào trong thùng nước, tắm xong lại mặc quần áo cho nàng, “Đói bụng không?”

Bị Phong Lưu nhắc tới, Thanh Hề mới ăn qua loa bữa tối mới thấy đói bụng.

Phong Lưu lại gọi Cần Thư chuẩn bị đồ ăn khuya, hắn dùng chăn bọc kín Thanh Hề, bế nàng ra phòng ngoài. Không lâu sau, Cần Thư bê vào phần măng Thanh Hề mang đến mà cô ấy mới hâm nóng, ngoài ra còn thêm bốn đĩa thức ăn nữa, lần lượt là cá thu nướng, đùi lợn xông khói, hạnh nhân rang muối, gỏi tôm với rau cần, và hai bộ bát đũa.

Bốn đĩa thức ăn khác màu, đỏ trắng vàng xanh, như kích thích vị giác, Thanh Hề thấy thế cũng có cảm giác muốn ăn hơn.

Thêm một bình rượu hoa hồng đã hâm nóng, Phong Lưu mớm cho Thanh Hề một ngụm, rượu ngọt mà thơm, măng hầm mềm lại nhiều nước, Phong Lưu lại bón cho Thanh Hề một thìa, hai người từ từ ăn hết đồ ăn, cuối cùng Phong Lưu còn ăn thêm một bát cháo vịt mới đủ no.

Trong suốt quá trình đó, Thanh Hề không phải động đến một ngón tay, chỉ cần ngồi trong lòng để Phong Lưu “chăm sóc”, tiện đà “làm bậy”.

Ăn no ngủ ngon, tỉnh dậy trời đã sáng bạch

Sáng sớm là lúc âm lui dương tụ, Phong Lưu đêm qua chỉ vận động một lần, thứ nhất là thương Thanh Hề, sợ lại làm nàng bị thương, thứ hai là muốn để dành sức sáng hôm sau vui vẻ. Đương nhiên hắn quấn lấy Thanh Hề gần gũi một lần, đến khi xong thì trễ giờ thỉnh an.

Thanh Hề vội vàng nhảy xuống giường, vội vã thay quần áo để đi thỉnh an Thái phu nhân. Phong Lưu rỗi việc tất nhiên cũng đi thỉnh an. Trên đường đi, Thanh Hề cúi đầu lầm bầm oán hận: “Không chịu làm nhanh một chút.”

Nhưng Phong Lưu tai thính hơn người, “Làm nhanh nàng lại kêu đau.” Thật ra hắn cũng rất kiềm chế, vì sợ Thanh Hề bị thương, hắn mới dịu dàng phối hợp, chứ không nàng sao có thể đi lại nhanh nhẹn thế được.

Thanh Hề đỏ mặt, không dám nói gì nữa, đến chỗ Thái phu nhân mới làm nũng: “Mẹ, con dậy muộn.”

About these ads
 
17 phản hồi

Posted by on 09/08/2012 in Song quy nhạn

 

17 responses to “SONG QUY NHẠN – Chương 34

  1. Trạch nữ 100%

    09/08/2012 at 10:51 sáng

    Roẹt! Xé tem! Khoái!

     
    • Trạch nữ 100%

      09/08/2012 at 10:55 sáng

      Cô Myu! Cô cứ ghen tị đi nhá! Cô thấy ko trong khi cô đùa giỡn trai trẻ thì tôi dành thơi gian đó đi giựt tem! Phải có niềm vui để bù đắp cho sự “cô đơn” của tôi chứ! Tôi muốn cho cô tức chết Myu ơi!
      Cám ơn Nhi nhiều nhá! Khoái Nhi post bài giờ này cực!^^

       
      • Lạc Hoa cung

        09/08/2012 at 3:10 chiều

        Hừ hừ cô Trạch nữ, tôi sẽ ghi mối thù này vào sổ thù vặt, tôi sẽ post bài vào những lúc cô đang ăn và đi nhà nhỏ *oán hận cắn áo*. :]]

        Coi truyện này xong ta thích các bác già mất rồi, muốn được cưng nựng đút cho ăn giống như vậy quá à, tiếc là trai già thì dê lắm, nhìn gương Thanh Hề là biết.

         
      • Trạch nữ 100%

        09/08/2012 at 4:35 chiều

        Bộ trai trẻ ko dê hả Myu?! Móe…hé…hé…!^^

         
      • Nhi

        09/08/2012 at 4:49 chiều

        đàn ông trưởng thành nguy hiểm hơn chăng :lol:

         
      • loneljbear

        09/08/2012 at 5:22 chiều

        giờ em fải làm sao chọn đây … trẻ già gì em cũng thích tất, háhá :) hên là cảnh H ko tả kỹ nha, ko chắc ta mất máu xỉu lăn quay =)))))

         
    • Trạch nữ 100%

      09/08/2012 at 11:01 sáng

      Ui! Vậy là chuyện diễn ra giống như dự đoán dù ko được trọn vẹn cho lắm! Phong Lưu bị đứt dây thần kinh lãng mạn! Hơi tiếc chút xíu! Chút xíu xìu xiu!

       
  2. Beo U

    09/08/2012 at 11:26 sáng

    Cảm ơn em Nhi!

     
  3. solar_saturn

    09/08/2012 at 12:54 chiều

    oa, “Mẹ, con chưa đc ngủ”
    đáng yêu ghê cơ
    ôi, lovely

     
  4. Blue

    09/08/2012 at 1:04 chiều

    Thanks nàng nhiều.

     
  5. cunbong

    09/08/2012 at 3:26 chiều

    hihi, thanh hề dễ thương quá, như trẻ con ý

     
  6. Nhi

    09/08/2012 at 3:35 chiều

    Sorry các bạn, mình nhầm :cry:

     
  7. sunlaygirl

    09/08/2012 at 3:43 chiều

    Cứ thế này làm sao ta chiu nổi…..Ta đang cô đơn mà..:((

     
  8. bong

    09/08/2012 at 7:34 chiều

    Tks nàng

     
  9. kat

    10/08/2012 at 2:40 sáng

    Hihi,anh cu xem chi nhu con gai minh ! Thanks em nhieu!

     
  10. Y Tiểu Quỳnh

    12/08/2012 at 2:25 chiều

    thank nang

     
  11. CÚN CON SAY SỮA

    01/10/2012 at 9:14 sáng

    Trên đường đi, Thanh Hề cúi đầu lầm bầm oán hận: “Không chịu làm nhanh một chút.”

    Nhưng Phong Lưu tai thính hơn người, “Làm nhanh nàng lại kêu đau.”

    Bó tay với đôi này.

     

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 249 other followers

%d bloggers like this: