RSS

SONG QUY NHẠN – Chương 31

06 Tháng 8

Chương 31 – Cố nhân (3)

Lâm Lang nhìn Thanh Hề đang ngồi luyện chữ bên cửa sổ, trừng mắt với Thôi Xán. Thôi Xán nhìn Lâm Lang với đôi mắt vô tội. Chẳng qua ai nấy đều biết, Lâm Lang giữ tiếng cho Nhị phu nhân trước mặt Thanh Hề. Người hầu cả phủ chẳng có ai thích Nhị phu nhân, ngầm gọi cô ấy là “Nữ thi nhân”.

Biệt danh đó có một câu truyện riêng. Tiền triều có một thi nhân tên Vi Húy Trang, ki bo đến vắt cổ chày ra nước, có thể nói là đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành, nếu người nào làm thiếu một miếng thịt trong nồi, hắn sẽ tra khảo cho ra mới thôi, con trai qua đời cũng không cho mặc quần áo mới lúc hạ táng, nói là người chết còn cần gì quần áo.

Trong mắt người hầu trong phủ thì hình tượng Nhị phu nhân không khác Vi Húy Trang nhiều lắm, thế nên mới có biệt danh thế

Tất nhiên Thanh Hề nghe thấy lời Thôi Xán nói, buông bút cười nói: “Nhưng Quốc công phủ thật sự cần người như Nhị phu nhân quản lý chi tiêu.” Nếu nàng biết quản lý chi tiêu như thế, sẽ chẳng khiến Quốc công phủ từng thâm hụt nhiều vậy.

Khi lời này đến tai Phong Lưu, tự nhiên là gật đầu tán thưởng.

Thanh Hề lại một lần nữa cầm bảng luyện chữ đi vào Tứ Tịnh Cư, lòng rất bất an. Căn cứ theo kinh nghiệm bản thân, nàng phát hiện thì ra Phong Lưu tuy rằng thanh tâm quả dục, nhưng cũng không phải là không có ham muốn, người ta nói vô dục tắc cương, hữu dục tắc cường (tạm hiểu: không ham muốn sẽ ngay thẳng, có ham muốn sẽ “cường”). Chữ “cường” có hai nghĩa, có thể là mạnh mẽ, cũng có thể là cưỡng ép, nhưng nghĩa nào thì cũng không phù hợp với nguyện vọng của Thanh Hề.

Tuy vết thương đã lành, nhưng Đào mama có dặn, nếu không muốn “đào nguyên” gặp biến chứng, phải kiêng gần gũi một tháng, đương nhiên Đào mama sẽ không nói thẳng như thế, nhưng tốt xấu gì Thanh Hề cũng nghe hiểu.

Dĩ nhiên Phong Lưu đã khôi phục dáng vẻ ông lớn đáng kính, nhìn thẳng vào bản luyện chữ của Thanh Hề, phê bình giảng giải lời nào cũng chí lý xác đáng, Thanh Hề nghiêm túc thụ giáo.

Cuối cùng, Phong Lưu chỉ vào cửa sổ phía Nam, Thanh Hề đành phải lề mề đi qua.

“Hình như nàng gầy đi, sắc mặt cũng không tốt.” Ngăn cách bởi một bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn khảm trai, Phong Lưu nhìn Thanh Hề.

Thanh Hề không biết phải trả lời thế nào, cũng may Phong Lưu nói câu đó không phải để hỏi, hắn lấy ra một chiếc hộp đặt lên bàn đẩy về phía Thanh Hề

Thanh Hề nhìn Phong Lưu, thấy hắn khẽ gật đầu, mới dám mở hộp, giữa lớp lót bằng nhung là những tổ huyết yến được xếp chỉnh tề. Không ngờ chuyện trong nhà chỉ thoáng đó đã lọt đến Tứ Tịnh Cư.

“Hộp này để nàng tẩm bổ. Nhị đệ muội quản lý chi tiêu cũng không dễ dàng gì, sau này hàng tháng ta sẽ sai Cần Thư đưa cho nàng.”

Thanh Hề ngẩng đầu nhìn Phong Lưu, không thể ngờ cả chuyện nhỏ nhặt thế hắn cũng quan tâm đến nàng, nhất thời thấy đáy lòng cũng ấm áp, đang tìm câu chữ để cảm ơn, lại nghe Phong Lưu nói: “Không có chuyện gì thì nàng đi về đi. Hai bản <Danh cơ thiếp> và <Vệ thị hòa nam thiếp> này nàng cầm về chép cho đẹp, cân nhắc thấy lúc nào ưng ý thì mang đến cho ta xem.”

Hai bản này là danh tác của Vệ phu nhân để lại, vị Vệ phu nhân này viết chữ rất đẹp, <Cổ kim thư bình> bình luận chữ của bà ấy như “Mỹ nhân đang cắm hoa, người đẹp múa trước gương”, rất thích hợp cho các tiểu thư phu nhân chốn khuê các nghiên cứu.

Lời Phong Lưu như tạt một chậu nước lạnh vào mặt Thanh Hề, khiến bao cảm động của nàng chỉ vừa nhú mầm đã bị đông cứng.

Không ai biết tâm sự của Phong Lưu, sau khi nhất thời mất khống chế làm bị thương Thanh Hề, lòng hắn rất rầu rĩ, tỉnh táo lại thì quyết tâm tu thân dưỡng tính, hạ quyết tâm chờ Thanh Hề tròn mười tám tuổi mới sống chung.

Thanh Hề cảm thấy hậm hực, nhưng lòng như được thả lỏng.

Trở lại Lan Huân Viện, Thanh Hề sai Lâm Lang mang hộp huyết yến đi biếu Thái phu nhân, làm con dâu có thể thắt lưng buộc bụng một chút, nhưng tuyệt đối không thể bắt mẫu thân cũng phải thắt lưng buộc bụng cùng, hiếu kính bao nhiêu cũng là không đủ.

Lâm Lang cầm hộp huyết yến đi được nửa đường, gặp Hà Ngôn.

“Hà Ngôn, cô đi đâu đấy?” Lâm Lang gọi Hà Ngôn.

Hà Ngôn cười cười, “Thái phu nhân bảo ta mang quà sang chỗ cô.”

“Thật là trùng hợp, phu nhân cũng sai ta mang đồ sang biếu Thái phu nhân.”

Hai nha hoàn đi đến, mở hộp ra xem, thì ra cả hai hộp đều là huyết yến, đồng thanh cười nói: “Thật là một gia đình trùng hợp.”

Hà Ngôn lại nói tiếp: “Thái phu nhân nói phu nhân đã quen ăn huyết yến, còn nói sắc mặt phu nhân dạo gần đây không tốt, phải chịu khó tẩm bổ.” Hà Ngôn lại ra vẻ thần bí kề tai Lâm Lang thì thầm: “Thái phu nhân dùng tiền riêng để mua hộp này, đưa riêng cho phu nhân ăn, ở chỗ Thái phu nhân đã để phần riêng rồi.”

Lâm Lang kéo tay Hà Ngôn, “Cùng ta đến chỗ Thái phu nhân đi, phu nhân cũng có phần rồi, sao có thể bắt Thái phu nhân lấy tiền riêng ra thế.”

Hà Ngôn cũng nhanh nhạy, đương nhiên là cùng Lâm Lang về chỗ Thái phu nhân nịnh cho bà vui.

Thái phu nhân nghe Lâm Lang nói Thanh Hề sai biếu tổ yến thì vô cùng cao hứng, “Tuy không phải cái gì quý hiếm, nhưng tấm lòng mới là thứ đáng quý.”

“Sao lại không phải ạ, cụ thương phu nhân, phu nhân cũng thương cụ, chúng cháu chưa từng thấy mẹ chồng nàng dâu nhà ai lại hòa thuận thế.” Hà Ngôn cũng lên tiếng.

Chuyện huyết yến ở đây thì tốt đẹp tình cảm, nhưng sang nhà khác lại không được thế. Tam phu nhân nhiều tiền hồi môn, thấy Thanh Hề tự mua huyết yến, cũng lấy tiền riêng ra đưa Nhị phu nhân, trả phần chênh lệch để ăn huyết yến.

Về phần Thương Nhược Văn, nghe tin đó xong, chỉ ôm Uyển Thư Nhi khóc, Uyển Thư Nhi không hiểu can cớ gì, thấy mẫu thân đau lòng thì cũng buồn theo, “Uyển Thư Nhi có muốn có đệ đệ không?”

Uyển Thư Nhi cũng không biết đệ đệ là cái gì, nhưng được cho thì cái gì chả thích, vì thế gật đầu, khiến Thương Nhược Văn càng thương tâm, một đứa con trai của cô ta đáng lẽ không phải chết, trong lòng có oán mà không có chỗ than, mỗi đêm chỉ mơ thấy ác mộng, chỉ thấy đau lòng, đã xảy ra chuyện như vậy, mà Thái phu nhân vẫn thương yêu người đàn bà kia, điều này làm cho Thương Nhược Văn không cam lòng. Dù không bị trừng phạt, thì cũng không thể có cuộc sống tốt như bây giờ

Thương Nhược Văn quay đầu gọi Băng Cầm, sai mở hòm lấy tiền, mua huyết yến loại đắt nhất.

Đầu tháng mười một, Tam gia Phong Nhạc vượt gió bụi về kinh, đầu tiên là đến chỗ Thái phu nhân thỉnh an, sau đó là đi bái lạy liệt tổ liệt tông, rồi lại về chỗ Thái phu nhân, hai mẹ con hàn huyên tâm sự.

“Mẹ, đây là Tú Tinh, mấy năm nay là nhờ nàng chăm sóc con.” Người phụ nữ tên Tú Tinh này chính là người thiếp Phong Nhạc lấy về khi nhậm chức ở xa.

Hướng Tú Tinh mày rậm mắt to, xinh đẹp như đào mùa xuân, cử chỉ nhã nhặn đoan trang, rất khiến người khác có thiện cảm, cô ấy cung kính thỉnh an Thái phu nhân.

Hà Ngôn đưa lễ gặp mặt, một đôi vòng tay bằng vàng, dù sao cũng chỉ là phận lẽ mọn.

Phong Nhạc lại chỉ vào một đứa bé đang được người hầu bế: “Đây là Thụy Ca Nhi.”

Người hầu bế Thụy Ca Nhi tiến lên thỉnh an Thái phu nhân, Thái phu nhân cũng đùa Thụy Ca Nhi một chút, Thụy Ca Nhi không khóc, chỉ nhìn Thái phu nhân rồi cười, không khí rất vui vẻ.

Hà Ngôn lấy ra một khóa trường mệnh bằng vàng, trang trí tám hình xoắn.

Thanh Hề cũng đưa lễ vật như thế, nhưng chỉ có bốn hình xoắn trang trí.

Tam phu nhân sắc mặt dữ dằn đứng sau lưng Thái phu nhân, Thụy Ca Nhi vừa thấy cô ấy liền khóc, Hướng Tú Tinh nghe con mình khóc thì xót lòng, nhưng lại không dám tới dỗ, vú em bế Thụy Ca Nhi dỗ kiểu nào cũng không xong. Thái phu nhân thấy thế đành bảo Phong Nhạc đi nghỉ ngơi trước.

Buổi tối Thái phu nhân bỏ tiền riêng bày tiệc tẩy trần cho Phong Nhạc, bày ở Vân Huyên Đường, nam nữ cùng dự, chỉ cách nhau một bức bình phong bốn tấm vẽ xuân lan thu cúc. Ngoài ra còn mời hai con hát đến giúp vui, vô cùng náo nhiệt, uống rượu chơi đùa đến canh ba mới tàn tiệc.

Vì tiệc tùng khuya, ngày hôm sau Thanh Hề dậy muộn hơn bình thường, vừa mới vào đến phòng Thái phu nhân đã nghe tiếng Tam phu nhân đang khóc lóc kể lể.

“Mẹ, mẹ phải làm chủ cho con, hôm qua hắn nói đã trễ sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của bọn trẻ, xoay người đi thẳng đến Tây Khóa Viện, chẳng lẽ hắn không sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Thụy Ca Nhi.” Đỗ Tình Lam gạt lệ nói.

“Ba năm vất vả mới về nhà, vậy mà đối xử với con như vậy, thế cũng chưa đáng nói, sáng nay Hướng thị kia đến phòng con nghe phép tắc, mới chỉ quỳ một lát, hắn đã phật lòng, nói Hướng thị kia có bầu, mắng con không tốt, nói con ác độc, không chịu bao dung cô ta, nói đi nói lại cũng chỉ là ám chỉ con muốn hãm hại mẹ con cô ta, còn tát con một cái. Con không thể chịu được giọng điệu đó của hắn, rốt cục hắn có còn là tướng công của con không.” Đỗ Tình Lam càng nói càng thương tâm, càng lúc càng nức nở, sau không nói được nữa.

“Lão Tam cũng thật là, nó và con là vợ chồng nhiều năm như vậy, sao có thể không biết tính tình con, sao lại mắng chửi con không tốt ác độc, lại còn động thủ đánh người nữa.” Vì cái tát của Phong Nhạc, Thái phu nhân cũng nghiêng về phía Đỗ Tình Lam, tuy ngày thường cô ấy thích buồn chuyện thị phi, nhưng cũng không phải người xấu xa từ bản chất.

Đỗ Tình Lam nghe thế càng khóc to hơn, “Mẹ, mẹ phải làm chủ cho con, nếu còn tiếp tục con không thể chịu nổi nữa, không bằng bảo hắn bỏ con đi, rồi phù chính Hướng thị kia là được, dù sao hắn cũng không ưa con.”

“Nói bậy, sao có thể vì chuyện nhỏ đó mà đòi bỏ vợ bỏ chồng, nếu bị bỏ thật con có mặt mũi nào để về nhà?” Thái phu nhân trừng mắt với Đỗ Tình Lam.

Đỗ Tình Lam cũng biết bản thân quá lời, lí nhí lên tiếng, “Nhưng mà… nhưng mà hắn cũng quá vô lương tâm.”

“Hà Ngôn, gọi lão Tam đến đây một chuyến.”

Thái phu nhân sai Hà Ngôn xong, quay đầu nói với Đỗ Tình Lam: “Lão Tam mới trở về, sao con lại gây sự với nó ngay như thế, đâu phải con không biết chuyện ba năm trước con không chịu theo nó đi nhậm chức, lòng nó vẫn ghi nhớ chuyện đấy, lần này trở về con không ăn nói dịu dàng, ngược lại còn thái độ dữ dằn như thế, chỉ lợi cho Hướng thị.”

Đỗ Tình Lam vẫn cho rằng bản thân hạ gả, nên chỉ muốn lấn át Phong Nhạc, làm sao chịu cúi đầu với chồng, huống chi hắn còn mang người đàn bà khác trở về. Đỗ Tình Lam không nói lời nào, ngẩng đầu thấy Thanh Hề vào vừa bước qua cửa, thuận mồm nói: “Mẹ, con cũng chỉ vì khó chịu trong lòng, hay để con hỏi Thanh Hề một câu này, nếu Quốc công gia nạp thiếp, cô ấy có thoải mái không?”

About these ads
 
27 phản hồi

Posted by on 06/08/2012 in Song quy nhạn

 

27 responses to “SONG QUY NHẠN – Chương 31

  1. Trạch nữ 100%

    06/08/2012 at 4:36 chiều

    Xé tem! Thanks Nhi!

     
  2. Lạc Hoa cung

    06/08/2012 at 4:55 chiều

    Tam phu nhân thật khờ, có ai làm sai mà muốn đi méc đâu, huống chi tự cô ta đẩy chồng ra xa mình đấy chứ.
    Đọc đoạn này cũng thấy thương Nhược Văn thật, nhưng đến đoạn mở hòm mua huyết yến thì bó tay với cô nàng, lớn rồi sao trẻ con thế, không có tiền mà ráng ganh đua làm chi. Rốt cuộc cô nàng muốn thế nào mới chịu tha cho Thanh Hề, cô còn sinh được chứ người ta thì khỏi sinh rồi mà còn chưa vừa lòng, ai.
    Hình như ta không có duyên với tem, đi ra đi vào mãi mà *rấm rứt*
    Trạch nữ, ta hận nànggggggggggg

     
    • Nhi

      06/08/2012 at 5:05 chiều

      Hình như sau vụ đó chắc Thái phu nhân với Phong Lưu đưa cô ta một số tiền khá lớn coi như đền bù tinh thần và tổn thương, như hồi cái Lung Linh Trai tiếp thị trang sức đó, cô ta mua cái roẹt

       
      • Lạc Hoa cung

        06/08/2012 at 5:24 chiều

        À ra thế, ta nghe nói sau này cô ta cũng thê thảm phải hem nàng. Lo tiết kiện tiền dưỡng già đi a, coi mà thèm quá, ko biết mùi vị tổ yến thế nào, trong nhà chỉ có bà ngoại ta được ăn thôi ^_^

         
      • Nhi

        06/08/2012 at 5:32 chiều

        Cũng chỉ bị chồng bỏ (vì bị Phong Lưu vạch cái sai) rồi bệnh chết thôi nàng ạ, ta thấy nhẹ nhàng lắm.
        Giang hồ đồn tổ yến ko có mùi vị gì, thế nên mới phải hấp với đường phèn, nhưng phụ nữ ăn cái đó rất tốt, da dẻ sẽ đẹp hơn dùng bất cứ loại kem dưỡng da nào. Phụ nữ có bầu mà ăn thì đẻ con sẽ trắng như tuyết.

         
      • Lạc Hoa cung

        06/08/2012 at 5:43 chiều

        Tiếc là mẹ ta ko có ăn oa huhuhu nên hoa tình yêu mới nở đầy mặt ta như thế này chăng.T.T
        Oh như vậy thì cũng được, ta cứ tưởng cô ta bị đưa tới cái chùa j đó chứ, mà với cô nàng thì bị chồng bỏ chắc cũng thê thảm lắm rồi.

         
      • Meomeo

        06/08/2012 at 5:41 chiều

        Cũg bị TNL lợi dụg rồi kê đơn còn j,coi như là bị ngược tâm thôi

         
      • Tuyết Băng

        07/08/2012 at 8:10 chiều

        Hừ, ta thấy cô ta không những trẻ con mà còn hết sức ngu nữa. Không hiểu sao ngay từ đầu ta đã ưa không nổi cái cô này.

         
    • Van

      06/08/2012 at 7:32 chiều

      Bat gap Myu o day nhe. Minh suot ngay le la nha nang. Minh cung thich co a chong nhu Phong Luu, chung chac, chin chan, tinh cam, vua la cha vua la anh cong them la nguoi tinh

       
      • Lạc Hoa cung

        10/08/2012 at 10:59 chiều

        Ừa nếu anh bỏ được tính cằn nhằn chỉ đạo thì trên cả tuyệt vời lun ^^ Mình cũng tăm tia bên này suốt đó nàng Van hjhj

         
    • Tuyết Băng

      07/08/2012 at 8:08 chiều

      Ha ha, ta có cách để nàng khỏi hậm hực nè: Nàng về ngó lại nhà mình. Người ta muốn giật tem nhà nàng cũng là trăm ngàn lần không dễ a. :D
      Ta là fan nhà nàng đây a mà có cướp được con tem nào đâu. Hì hì.

       
      • Lạc Hoa cung

        07/08/2012 at 10:49 chiều

        Nhưng ta thấy tem nhà khác ta lại thèm a, đặc biệt là bộ này, 1 lần thôi cũng được, hóa ra nàng đồng bệnh tương lân với ta, bắt cái tay nào ^^

         
      • Tuyết Băng

        08/08/2012 at 10:38 sáng

        Yeah, bắt tay, ta cũng cứ thấy tem nhà khác là chảy nước miếng.

         
  3. Meomeo

    06/08/2012 at 5:09 chiều

    Ôi zào,đag đi tìm thiếp cho chú ý kìa

     
  4. duong phuong

    06/08/2012 at 5:13 chiều

    tks Nhi tỷ nha
    Thái phu nhân cũng khổ thật nếu mà cả mấy nàng dâu đều có chuyện tìm đến bà ấy chắc phiền mà chết mất. :)

     
  5. Meomeo

    06/08/2012 at 5:38 chiều

    Aiz,nhị phu nhân tự chủ trương kq cả làng tự bỏ tiền mua huyết yến.TNV cũg lạ nhỉ,ép ngta uống thuốc vô sinh rồi còn thấy oan ức thế cơ ah?sống k biết điều nên sau mới phải chết trong buồn tủi,cô đơn.

     
  6. quynhanh

    06/08/2012 at 6:40 chiều

    thanks ss

     
  7. Tử Lan Ngạo Tuyết

    06/08/2012 at 7:05 chiều

    Đọc ngôn tình xong thấy hết muốn lấy chồng luôn. Ngoài đời có mấy ai được như Phong Lưu

     
  8. Y Tiểu Quỳnh

    06/08/2012 at 7:14 chiều

    Tan phu nhân thật là ngốc

     
  9. loneljbear

    06/08/2012 at 7:31 chiều

    tự nhiên lôi TH vô, cái thím tam phu nhân này cũng thiệt là rãnh rỗi sinh nông nổi wá đi :) ta thì trong truyện thấy thương thương nhị phu nhân, nghèo đâu fải là cái tội a, cô ấy tiết kiệm cũng đúng ma :D

     
    • solar_saturn

      06/08/2012 at 8:42 chiều

      1, mình nghĩ Thanh Hề sẽ nói là k, hê hê, cho Tam phu nhân đứng người luôn. Với lãi dẫu sao Thanh Hề cũng có ý định nạp thiếp cho Phong Lưu còn gì
      2. nghĩ cũng tội cho Nhị phu nhân thật, nhưng dẫu sao cô ấy cũng phải cân nhắc trước sau, ai bỏ bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, k thể đánh đồng như thế đc
      3. rốt cuộc Thương Nhược Văn là vợ ai thế nhỉ, mình vẫn chưa rõ mâu thuẫn giữa Thương Nhược Văn với Thanh Hề
      4. thanks ss nhá. mấy hôm trc thấy ss cho nổ bom hàng loạt, thấy giật mình bảo sao dạo này nhà s chăm chỉ thế, cuối cùng nhìn lịch mới phát hiện ra là t6. thì ra là cho mọi ng đọc bù những ngày nghỉ a~

       
      • Nhi

        06/08/2012 at 8:44 chiều

        Thương Nhược Văn là vợ tứ gia Phong Cẩm, em trai út của Phong Lưu

         
  10. kat

    07/08/2012 at 1:25 sáng

    Thanks em nhieu!

     
  11. cunbong

    07/08/2012 at 1:23 chiều

    thanks nàng nhìu, thương nhược văn thật đáng ghét

     
  12. bong

    07/08/2012 at 8:11 chiều

    Tks

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 585 other followers

%d bloggers like this: