RSS

Chương 83: Xin người ra đi

24 Tháng 2

Giọng nói của Đoạn Khinh Ngân cứ một mực quanh quẩn bên tai Lưu Sương. Nói là, Sương Nhi, muội không thể chết được, muội nhất định phải sống thật hạnh phúc, nhất định phải hạnh phúc!

Thanh âm tràn đầy sự nhu tình, dường như có tình ý không lời nào diễn tả được. Dường như sự quyến luyến đó, sự yêu thương đó, sự lo lắng bị đè nén và không an lòng đó, cứ mãi vấn vương.

Vươn tay, lòng bàn tay hình như vẫn còn hơi ấm của hắn, thân thể vẫn còn nhớ rõ cảm giác nằm trong cái ôm của hắn, nằm trong cánh tay mạnh mẽ mà hữu lực đấy.

Nàng không thể chết được!

Bóng tối vô tận, chậm rãi lui đi nhường chỗ cho ý thức, Lưu Sương rốt cục thức tỉnh, mở mắt.

Đập vào mắt, là màn màu trắng, thướt tha buông xuống.

Trong khoảng thời gian ngắn, nàng có chút mê hoặc, không biết mình đang ở nơi nào. Chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới mềm yếu vô lực, toàn thân như bôi thuốc, có mùi thuốc thơm ngát nhàn nhạt. Trong nháy mắt nhớ ra tình huống trước lúc hôn mê, nàng nhớ ra nàng đã cản một kiếm cho sư huynh, lúc ấy, nàng cũng không biết sức lực đâu ra, chỉ biết lao ra thôi.

Từ nhỏ đến lớn, đều là sư huynh che chở nàng, lúc này đây, nàng rốt cục cũng thủ hộ sư huynh một lần.

Xuyên qua tấm màn màu trắng, lờ mờ nhìn thấy, một bóng người ngồi ở trước giường, một tay đang nắm chặt tay trái nàng, lòng bàn tay đầy mồ hôi, chính là sư huynh. Hình như hắn duy trì tư thế này đã rất lâu, nhìn qua có chút cứng ngắc. Không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, không nhận ra Lưu Sương đã tỉnh lại.

Lưu Sương vừa động, vết thương đau như kim châm, không kiềm chế được kêu đau một tiếng.

Hai bàn tay to nhanh chóng xốc màn lên, gương mặt của Đoạn Khinh Ngân hiện ra rõ ràng, đây là sư huynh sao?

Trong nháy mắt, Lưu Sương không thể nhận ra, đây là sư huynh tuấn mỹ thoát tục phong thái tuấn nhã của nàng!

Hắn già đi rất nhiều, lông mày nhíu chặt, sắc mặt tiều tụy, râu ria lởm chởm như cỏ dại.

Nhìn thấy nàng rốt cục đã tỉnh lại, hắn chợt nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi. Dường như đến tận lúc này trái tim mới quay trở lại lồng ngực hắn. Nắm chặt hai tay nàng, hắn cúi đầu nói: “Sương Nhi, muội rốt cục cũng tỉnh.”

Giọng nói vốn rõ ràng ấm áp lại trở nên khàn khàn không chịu nổi, hắn không vì nàng đã tỉnh mà mừng rỡ như điên, trái lại, đôi mắt còn mù sương hơn.

“Sương Nhi, uống nước đi!” Hắn rốt cục cũng buông tay nàng dù không muốn, nhẹ nhàng nâng thân thể bạc nhược của nàng lên, giúp nàng uống nước ấm.

“Muội không đáng ngại nữa rồi, sư huynh, muội đã hôn mê mấy ngày? Đã khiến huynh phải lo lắng!” Nàng cúi đầu nói.

Đoạn Khinh Ngân nhẹ nhàng cẩn thận lấy chăn gấm bao lấy thân thể nàng, động tác của hắn cực kỳ dịu dàng, sợ chạm đên vết thương của nàng.

“Muội hôn mê mười ngày rồi!” Đoạn Khinh Ngân cúi đầu nói, trong thanh âm có sự run rẩy không thể ức chế, hắn không thể quên được lúc nàng hôn mê, hắn đã rất sợ hãi. Hắn chưa từng kinh hoàng đến vậy, vì nàng chưa tỉnh.

Lưu Sương biết hắn lo lắng, mỉm cười nói: “Sư huynh, muội đã không có việc gì nữa, huynh cũng đừng lo lắng nữa!”

“Cho dù không cần huynh quan tâm lo lắng, muội cũng đừng làm như vậy!” Đoạn Khinh Ngân oán trách tức giận nói.

Nàng thay hắn cản một kiếm, nàng cũng biết, hắn tình nguyện chết, cũng không nguyện nàng bị một thương tổn dù là nhỏ nhất. Nàng bị thương, so sánh với việc hắn bị thương, còn khiến hắn đau đớn hơn.

“Đáp ứng huynh, sau này không được làm những việc ngu ngốc thế nữa! Muội có biết, nếu không phải sư huynh học y, kịp thời phong trụ tâm mạch của muội, khống chế việc mất máu, thì Sương Nhi, muội có thể vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.” Hắn thấp giọng lẩm bẩm.

“Sư huynh!” Lưu Sương cúi đầu gọi, đưa tay an ủi vỗ về tay của Đoạn Khinh Ngân, nhẹ giọng nói: “Muội biết tấm lòng huynh, nhưng trong lòng của muội, muội cũng đối với huynh như vậy, muội cũng không nguyện nhìn sư huynh phải chịu bất cứ thương tổn nào!” Lưu Sương cúi đầu nói. Nàng nào có thể trơ mắt nhìn sư huynh chết trước mắt nàng.

Đoạn Khinh Ngân nhắm mắt, khi mở ra, đã phủ một màn nước. Hắn lật tay, ôm lấy bàn tay nhỏ bé đang vỗ lên tay mình.

“Sư huynh, có bắt được thích khách không?” Nhớ tới Thu Thủy Tuyệt, Lưu Sương hỏi.

Đoạn Khinh Ngân lắc đầu nói: “Những tên đầu xỏ đã chạy thoát, còn lại đều là tử sĩ, sau khi bị bắt đã tự vẫn.”

“Có tra được thân phận của bọn chúng không?”

“Huynh đang phái người điều tra, có điều…” Đoạn Khinh Ngân bỗng nhiên dừng một chút, nói: “Những người này ai nấy đều có võ công lợi hại, số lượng tuy ít, nhưng lại dám vào cung hành thích. Huynh nghĩ, nhất định là dư đảng tiền triều.”

“Ý sư huynh là, bọn họ là người của Vũ Quốc? Ám sát sư huynh, là vì muốn khôi phục Vũ Quốc?” Lưu Sương hỏi.

Thu Thủy Cung hóa ra không phải một tổ chức sát thủ đơn thuần, thì ra bọn chúng còn gánh trách nhiệm to lớn này?

Khôi phục cố quốc!

Sau khi mỗi một triều đại diệt vong, đều sót lại dư đảng, ôm giấc mộng khôi phục cố quốc. Bọn họ tập hợp những người cũ, làm ra những chuyện như ám sát phản loạn. Có rất nhiều người, một mực ôm giấc mộng đó, nhưng không thể thực hiện, rốt cuộc chỉ có thể chết trong buồn bực.

Vốn dĩ, triều đại thay đổi là chuyện máu chảy thành sông, xương chất thành núi. Hơn nữa ân oán triều đại cũ triều đại mới, luôn khiến nhiều người vô tội bị liên lụy mất mạng .

Kỳ thật, Lưu Sương cho rằng, người nào làm hoàng đế, đều không quan trọng, chỉ cần thiên hạ thái bình, dân chúng an cư lạc nghiệp là tốt rồi. Nàng đoán là lê dân bách tính cũng nghĩ vậy thôi.

Lưu Sương khẳng định, bằng tài hoa và trí tuệ của sư huynh, nhất định có thể trị vì quốc gia thái bình.

Đáng lẽ nàng định nói chuyện thích khách là sát thủ của Thu Thủy Cung , nhưng lại do dự.

Trước đây, nàng chưa từng giấu diếm sư huynh chuyện gì, lúc này đây, không biết vì sao lại do dự. Cuối cùng, không nói ra thật. Có lẽ, Thu Thủy Cung chỉ là một tổ chức sát thủ thôi, lần này ám sát là do có người thuê bọn hắn.

“Sương Nhi, muội mới tỉnh lại, nghỉ ngơi thật tốt đi.” Tay Đoạn Khinh Ngân, nhẹ nhàng đặt lên trán Lưu Sương, rồi lại đặt lên cổ tay nàng, chẩn mạch cho nàng. Lông mày rốt cục cũng giãn ra, lộ ra một nụ cười rất hiếm thấy.

“Sương Nhi biết rồi, sư huynh cũng trở về nghỉ ngơi đi. ” Sư huynh vì thủ hộ nàng, chắc hẳn đã vô cùng mệt mỏi.

Đoạn Khinh Ngân rốt cục không tình nguyệt buông Lưu Sương ra, kéo lại chăn cho Lưu Sương rồi mới chậm rãi đi ra ngoài.

Sương Nhi đã không còn đáng ngại, có một số việc, hắn phải đi giải quyết rồi.

…………………………………….

Năm ngày sau, vết thương của Lưu Sương khép miệng, có thể xuống giường đi lại.

Hoa cúc đua nở dưới ánh mặt trời ấm áp. Hồng Ngẫu mang ra một ghế dài, để Lưu Sương ngồi dưới hành lang thưởng cúc.

Từng bông hoa cúc, nở rộ, vô cùng mỹ lệ sặc sỡ.

Có đôi khi, Lưu Sương thật sự thầm nghĩ muốn làm một đóa hoa, tự tại hưởng thụ ánh thái dương ấm áp, nở rộ rực rỡ.

Thị vệ đứng sau lên tiếng : “Sương tiểu thư, Binh Bộ Thị Lang Tả Thiên tới chơi!”

Tả Thiên!

Lưu Sương đã nghe sư huynh kể về người này, ông ấy từng là trọng thần của Vũ Quốc.

Nghe nói, lúc đầu, khi Vũ Quốc mới diệt vong, Lăng Quốc lập quốc. Đông Phương Húc Nhật đối với ông ấy có chút nể trọng, muốn trọng dụng ông ấy. Ông ấy đã cự tuyệt ý tứ của Đông Phương Húc Nhật, muốn từ quan. Đông Phương Húc Nhật vô cùng giận dữ, nhốt ông ấy trong lao tù. Suốt năm năm, ông ấy chưa từng khuất phục, có thể thấy tính cách của người này cố chấp bướng bỉnh đến mức nào.

Mãi đến năm năm trước, Đoạn Khinh Ngân về nước, mới thỉnh ông ấy ra khỏi nhà lao. Ông ấy rất tán thưởng khả năng của Đoạn Khinh Ngân, vì vậy liền trở thành tâm phúc của Đoạn Khinh Ngân.

Lưu Sương không biết, người như thế, tìm nàng là có chuyện gì?

Vì vậy sai người chuẩn bị trà trong thư phòng, đi đến thư phòng chờ ông ấy.

Chỉ chốc lát, Binh Bộ Thị Lang Tả Thiên trầm ổn bước tới. Sau một hồi chào hỏi khách sáo, Lưu Sương cùng Tả Thiên phân biệt ngồi xuống.

Tả Thiên gần năm mươi tuổi, mặc bộ quần áo màu đen giản dị, mặt nhiều nếp nhăn, đôi mắt lấp lánh hữu thần, cả người rất có tinh thần.

Ông ấy vừa thấy Lưu Sương, liền cười hỏi: “Bạch cô nương đã khỏe nhiều chưa?”

Lưu Sương cho thị nữ lui ra,  khẽ cười nói: “Đã không còn đáng ngại, đa tạ Tả thị lang quan tâm. Không biết hôm nay tới chơi, là có chuyện gì quan trọng!”

Lưu Sương thẳng thắn hỏi, nàng biết, người này tới đây, nhất định có chuyện quan trọng, nếu không tuyệt đối không đến tìm nàng.

“Bạch cô nương quả nhiên thông minh, ta cũng nói thẳng. Bạch cô nương có biết tình thế bây giờ của Lăng Quốc không?”

“Có biết một chút!”

“Lúc trước, Vương thượng thân mang trọng bệnh, điện hạ đi lâu không về, quyền lực trong triều đều rơi vào tay vương hậu. Hôm nay, Thiên Mạc Quốc đối với nước ta rất thèm thuồng, người cũ tiền triều cũng không ngừng gây bất lợi. Lăng Quốc lúc này, đang lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài. Trong mắt lão thần, chỉ có điện hạ mới đủ khả năng, mới có thể khiến Lăng Quốc cường thịnh, có thể khiến Lăng Quốc đối đầu cùng Thiên Mạc Quốc. Nếu không, sớm muộn gì, Lăng Quốc cũng sẽ rơi vào trong tay Mộ Dã.” Tả Thiên khẳng khái nói.

Lưu Sương không ngờ, Tả Thiên vừa đến đã cùng nàng đàm luận quốc sự, có chút kinh ngạc. Nàng cũng không ngờ tình thế Lăng Quốc lúc này lại nghiêm trọng thế . Sư huynh đã phải sầu lo bao nhiêu chứ!

Tả Thiên nhìn chằm chằm Lưu Sương, nói tiếp : “Bạch cô nương, ngày đó người thay điện hạ nhận một kiếm, ta liền biết cô nương cùng điện hạ là tình sâu nghĩa nặng. Cô nương có thể có dũng khí như vậy, cũng không phải kẻ tầm thường Cho nên, Tả Thiên hôm nay mới mạo muội đến đây, muốn cầu Bạch cô nương một việc!”

“Tả thị lang cứ nói đừng ngại, vì sư huynh, làm gì ta cũng tình nguyện.”

“Khẩn cầu cô nương rời khỏi điện hạ.”

Lưu Sương sửng sốt, nhìn chằm chằm Tả Thiên, kỳ thật nàng rất tình nguyện ở lại bên sư huynh, giúp hắn vượt qua khó khăn. Không nghĩ được rằng Tả Thiên lại muốn nàng ra đi.

“Ngày đó, khi cô nương hôn mê, điện hạ ôm cô nương khóc rống, thật khiến ai nhìn thấy cũng phải đứt ruột đứt gan. Trong lúc cô nương hôn mê, điện hạ một mực ở bên cô nương, mười ngày liền chưa từng rửa mặt. Tình ý điện hạ dành cho cô nương, thiên hạ ai nấy đều biết. Cô nương nếu ở bên điện hạ, ngược lại rất nguy hiểm. Hơn nữa, nếu có kẻ nào có ý đồ xấu bắt cóc cô nương, dùng cô nương ra điều kiện với điện hạ, dù có yêu cầu điện hạ bỏ quên giang sơn, ta nghĩ điện hạ cũng sẽ đáp ứng ngay lập tức. Cho nên, thỉnh cô nương ra đi, biến mất hoàn toàn. Xin cô nương suy nghĩ cho lê dân bách tính, suy nghĩ cho con dân Lăng Quốc, chúng ta không muốn mất đi một hoàng đế tốt như điện hạ.” Dứt lời, Tả Thiên quỳ xuống trước mặt Lưu Sương, nói thế nào cũng không đứng dậy.

Trái tim Lưu Sương chấn động mạnh mẽ, lời Tả Thiên nói, đã đánh trúng vào nội tâm của nàng.

Ngày đó, vương hậu dùng sự an nguy của nàng ép sư huynh nạp phi, sư huynh đáp ứng ngay. Nàng tin tưởng, sư huynh vì nàng, cái gì cũng có thể làm. Nàng chỉ hận chính mình, tại sao lại luôn làm gánh nặng của sư huynh.

“Tả thị lang mau đứng lên, Lưu Sương muốn xuất cung, còn cần Tả thị lang tương trợ!” Lưu Sương đưa tay nâng Tả Thiên đứng lên.

 

60 Responses to Chương 83: Xin người ra đi

  1. maymay

    24/02/2011 at 1:05 chiều

    hốt tem, chạy

     
  2. Nhi

    24/02/2011 at 1:07 chiều

    mình đặt tên chương càng ngày càng sến :”>

     
    • Di

      24/02/2011 at 7:05 chiều

      sao bua ni chi? co’ 1 chuong?

       
      • Nhi

        24/02/2011 at 9:37 chiều

        tại bạn Nhi bận đọc truyện khác :”>

         
      • william

        24/02/2011 at 9:56 chiều

        thế hôm nay có Thất Thân ko nàng?

         
  3. thanh dan

    24/02/2011 at 1:09 chiều

    thanks nhiu

     
  4. schwar

    24/02/2011 at 1:09 chiều

    tks nang

     
  5. likuvita

    24/02/2011 at 1:10 chiều

    ph0ng bi““““““““““““““““

     
  6. YuukiYuki

    24/02/2011 at 1:14 chiều

    haizzzz T^T cai vu nay` tung xuat hien trong may phim . cuoi cung thi LS lai way ve vs nam chinh , hux hux ta hok chap nhan noi T.T

     
  7. minhanh_09

    24/02/2011 at 1:16 chiều

    thanks

     
  8. little wind

    24/02/2011 at 1:19 chiều

    Thanks nàng

     
  9. richardandson2002

    24/02/2011 at 1:22 chiều

    hu hu, Ta muốn Sưu huynh cơ, ko chịu đâu, sư huynh đối với LS tình sâu nghĩa nặng vậy mà nàng nỡ rời đi… Tội nghiệp huynh, thôi thì để ta thay chân LS vây.. hi hi

     
    • Đông

      24/02/2011 at 2:17 chiều

      Ôi, họ đều vì nhau cả.

      Nàng vì ai?

      Ngộ vì ai?

       
  10. Ngọc Long Nữ

    24/02/2011 at 1:24 chiều

    Thank ss Nhi.

    Đáng lẽ ĐKN và LS phải là 1 đôi mới đúng. Nhưng tại sao… :cry:

    hay vì a ý ko phải là nv nam chính? :(

     
    • Lily

      24/02/2011 at 3:06 chiều

      đúng đúng, tình tiết Sư huynh đem LS đi giấu lúc nhỏ đã đủ cho 2 ng` thành couple chính rồi :( ( *khóc nức nở*
      đả đảo tác giả
      đả đảo Nhi

       
      • Nhi

        24/02/2011 at 3:15 chiều

        Bạn Nhi mạo muội phỏng đoán là do bút lực của tác giả còn yếu , cho nên mới dẫn đến bi kịch độc giả đả đảo nam chính, ủng hộ nam phụ ngày hôm nay, không biết bạn đọc Trung Quốc có phải đối không, nếu có lẽ nào tác giả vẫn nhẫn tâm để sư huynh một mình lẻ bóng.
        Phỏng theo nguyện vọng của rất nhiều bạn (trong đó có cả bạn Nhi), Thất thân sẽ được ưu tiên trở lại :) ). Bạn nào thích sư huynh cứ coi như truyện đã hoàn ;) )

         
      • Lily

        24/02/2011 at 3:30 chiều

        *càng khóc to hơn* Nhi định đuổi độc giả này về tự kỉ à, chỉ có mỗi câu đả đảo thoi mà T_T
        thật sự thì nói tg viết yếu thì cũng ko hẳn, nếu như để cho sư huynh hết lẻ loi mà khiên cưỡng cho sư huynh một cái kết thúc với ai đó (cô công chúa chẳng hạn) thì sư huynh ko còn là ĐKN khiến bao độc giả liêu xiêu nữa, nếu cho Lưu Sương thành với sư huynh thì truyện này sẽ ko còn là truyện Sai phi dụ tình nữa :) ) mà chắc thành truyện Đôi tình nhân lưu vong quá =))

         
      • Nhi

        24/02/2011 at 3:47 chiều

        Tại vì đoạn tới của Thất thân đọc sến lắm, ko có H thôi chứ lời ngon tiếng ngọt [đến phát ói =))], ôm , hôn, bắt cóc, sủng ái đủ cả. Cho bạn đọc đổi không khí chứ hôm nay edit đến đoạn nghĩ cho lê dân bách tính mà buồn rười rượi =((
        Thì ý ta là đổi thành Đôi tình nhân lưu vong mà =)), nhưng trước đó phải cắt đoạn H của LS và BLHàn đi, tên đó ko xứng. Sửa lại thành đoạn sư huynh bị bà mẹ hạ xuân dược ý, vì đoạn ý Lưu Sương có nhẫn tâm cự tuyệt đâu. Cứ thế thêm vài sóng gió rồi sư huynh và Sương Nhi happy ending là đc.

         
      • Đông

        24/02/2011 at 4:44 chiều

        Có nhìu trắc trở thì mới nhớ, như Lương Sơn Bá – Trúc Anh Đài.

        Còn ko thì thuốc trợ tim bán cho ai? Khăn tay, khăn giấy ế hết à? Quan trọng nhất là ai cũng cười phe phé thì Hội các nàng kết nạp thành viên mới theo tiêu chí nào đây?

         
  11. Ly

    24/02/2011 at 1:31 chiều

    Thanks

     
  12. Bong

    24/02/2011 at 1:35 chiều

    Hay ghê! Tks nàng, mong nàng mau cho chap mới

     
  13. nguyen duc minh

    24/02/2011 at 1:39 chiều

    thanks!

     
  14. mimi122

    24/02/2011 at 1:42 chiều

    thanks bạn

     
  15. chinh

    24/02/2011 at 1:43 chiều

    ta chua doc den chap nay nhung ta van phai vao comment. Cac sis iu quy oi > co len

     
  16. smstarsub

    24/02/2011 at 1:50 chiều

    Thanks

     
  17. huongmai

    24/02/2011 at 1:56 chiều

    thanks nhi, nàng ơi sao mãi k có thất thân thế, nhìn list truyện sai phi mà lại nhớ thất thân

     
  18. melo

    24/02/2011 at 2:02 chiều

    hehe, top 10

     
  19. minhyen

    24/02/2011 at 2:04 chiều

    thanks nang nha.LS lai roi di.thi sao anh BLH tim duoc ma chua benh cho chu.hix.kho than anh DKN.ng ta noj cug dug.theo tinh tinh chay ma. :)

     
  20. thangquysong

    24/02/2011 at 2:41 chiều

    eo ơi anh đoan ngân 10 ngay chưa rưa măt a

     
  21. Pandanus255

    24/02/2011 at 2:47 chiều

    Thanks

     
  22. Quang Phap

    24/02/2011 at 2:56 chiều

    Tks ss!!!

     
  23. tritam

    24/02/2011 at 3:41 chiều

    Chưa biết đến kết cuộc nhưng mình thấy Tg không non tay đâu, diễn biến tâm lý logic đấy chứ, chỉ là không như ý mình muốn thôi. Nếu LS mà lấy ĐKN thì còn gì là hay nữa, motip trả ơn mà yêu cũ mèm. Với lại nếu LS và BLH không quay lại với nhau, lấy ai ngược lại BLH cho chúng mình xem cho đã, he

     
    • Nhi

      24/02/2011 at 3:50 chiều

      Đương nhiên là tả tình tả cảnh không non tay.
      Non tay là ở chỗ miêu tả kiểu gì mà hầu hết đều thích sư huynh và muốn chém BLHàn.
      Giờ Lưu Sương mà lấy sư huynh tên BLHàn chả đau khổ muốn chết luôn ah, thế không gọi là ngược thì còn gọi là gì.
      Sao lại yêu để trả ơn, sư huynh nợ LS chứ LS nợ gì sư huynh.

       
  24. quynhtran

    24/02/2011 at 4:13 chiều

    thanks ss, ta cho ” that than” mon moi rui.

     
  25. chuotcute

    24/02/2011 at 5:49 chiều

    nang nhi oi
    vay cuoi cung la LS lay BLH hay la SH ha nang nhi???
    hu hu
    du sao pe van thick LS voi BLH ah
    SH thi suot doi van la SH thoi
    quan trong la LS yeu ai???
    chang le SH yeu LS thi LS phai yeu lai sao???
    j that la trai nguoc voi le tu nhien

     
    • heochan

      24/02/2011 at 7:13 chiều

      Cuối cùng LS vẫn đến với BLH :) ) Dĩ nhiên là trải qua bao gian nan bị ngược. Mình cũng không nghĩ tác giả viết non, vì cho đến bây giờ Hàn ca vẫn chưa trả giá gì cả nên mọi người vẫn ghét anh. Đợi thêm mấy cháp đến lúc anh bị ngược sợ lại thương ấy chứ. Dù sao thì mình cũng thích Hàn ca hơn một chút :”> Sư huynh quá đúng kiểu nam phụ điển hình rồi, hết lòng hết dạ với nữ chính :) ) Trai không xấu gái không yêu, chắc sư huynh tốt quá nên LS ko yêu được , chỉ có thể là sư huynh :) )

       
      • vomaymay

        24/02/2011 at 9:09 chiều

        ta hem đồng ý chuyện trai ko xấu thì gái hem yêu!!!
        trai xấu ko đáng nhận được tình yêu…..^^
        ta yêu người tốt như sư huynh….^^

         
    • nhungmyzu

      25/02/2011 at 12:20 chiều

      ta cũng nghĩ thế đó

       
  26. sun

    24/02/2011 at 6:04 chiều

    thank ss!

     
  27. Thuyvu

    24/02/2011 at 6:59 chiều

    Tks nhi nhiu doc xong bun dut ruot thuong su huynh qua hic…hic.
    Ha ha co tin vui That than tro lai bu dap gio la vui bun lan lon mun tau hoa lun…

     
  28. todong91

    24/02/2011 at 7:02 chiều

    thks nang

     
  29. mai ha

    24/02/2011 at 7:12 chiều

    thanks

     
  30. lala

    24/02/2011 at 7:48 chiều

    Sư huynh No 1 nhưng mà LS chỉ yêu BLH,đối với sư huynh tình sâu nghĩa nặng nhưng ko phải yêu.chuyện tình yêu luôn khó nắm bắt,vì vậy mà dù mọi ng đều ko muốn LS đến với BLH thì cũng chỉ có thể dành tiếc nuối cho ĐKN thôi,ta thấy vậy
    Vì vậy mà ta vẫn thik truyện TTLT hơn,truyện này đau lòng cho sư huynh quá
    thanks

     
  31. lolita

    24/02/2011 at 7:53 chiều

    huuuuuuuuu sao so cua suong nhi kho the gap dk su huynh tot thi ko dk o ben huuuuuuuuu

     
  32. silverhand31

    24/02/2011 at 8:11 chiều

    Thanks nàng

     
  33. Cún Con

    24/02/2011 at 8:28 chiều

    thanks

     
  34. chau

    24/02/2011 at 9:16 chiều

    ôi thôi mà, ss đừng bỏ Sai Phi nhaaaa :(

     
  35. Quen thoi gian

    24/02/2011 at 9:32 chiều

    Tkssssss hai nàng nhiều nhiều nhiều. TTLT cũng hấp dẫn nhưng SPDT đang ở đoạn thu hút hơn, các nàng cố lên nha

    Thực ra ĐKN cũng chấp nhận là cần xa LS, khi BLH cưới LS nếu hạnh phúc chắc sư huynh ko khổ đến vậy. LS ở cạnh ĐKN cũng ko an toàn cho cả 2, nhưng mà tên BLH kia hắn có phúc mà ko biết hưởng đầu óc đậu phụ, chưa thấy BLH có gì hay ho để xứng đáng có LS cả.

     
  36. ^^Quỳnh bé^^

    24/02/2011 at 10:11 chiều

    Thanks nang

     
  37. baby_lonton

    24/02/2011 at 11:07 chiều

    Thanks ss.

     
  38. heowậy

    24/02/2011 at 11:33 chiều

    thất thân đj ss ujjjjjj

     
  39. nhattieu_naiha

    25/02/2011 at 12:02 sáng

    thanks Nhi^^

     
  40. Nguyen Ngoc Bao

    25/02/2011 at 8:12 sáng

    Thanks ban.

     
  41. phuong

    25/02/2011 at 12:21 chiều

    cam on ban vi nhung chuyen that hay.

     
  42. chau

    25/02/2011 at 12:45 chiều

    ss à e năn nỉ ss đó :( đừng ưu tiên thất thân wá mà bỏ bê truyện này nha. dạo này đang là thời kì hạnh phúc của e vì ngày nào cũng có truyện này để đọc đó ss :( nha nha nha

     
    • Nhi

      25/02/2011 at 2:01 chiều

      Tại Thất thân đoạn tới hay lắm, Phượng Cô ca có cơ hội nâng điểm , với cả ss thấy có lỗi với Phượng Cô ca và các bạn thích Thất thân

       
  43. Tuệ Linh

    23/06/2011 at 5:45 chiều

    Thanks ss!
    xxx

     
  44. phungthuhong

    24/08/2011 at 6:55 sáng

    tình yêu có nhiều điều khó nói lắm, người ngoài cuộc luôn bảo rằng sao anh này tốt đến vậy yêu cô ấy đến vậy mà cô ấy k yêu lại cứ đi yêu người hành hạ mình??? Thật k thể hiểu đc, yêu là yêu mà k yêu là k yêu, k thể đem lên bàn cân, cân đo đong đếm xem bên nào nặng bên nào nhẹ đc. Trong truyện này cũng vậy, rõ ràng đọc giả, tác giả đều thấy ĐKN tốt như vậy k thể chê ở đâu đc, còn BLH tệ như vậy chỉ muốn xách dao chém nhưng k hiểu tại sao LS vẫn k thể yêu đc ĐKN mà chỉ dừng ở tình huynh muội đây có phải là điều rất ư thực tế trong cái phi thực tế của truyện ngôn tình hay k???

     
  45. muoichanh

    21/11/2011 at 2:35 chiều

    Ta tin Sương tỷ là công chúa lưu vong của Tiền Triều Vũ Quốc, nhưng ta vẫn không ủng hộ Sương tỷ cứ như nhược, lạnh nhạt bên cạnh sư huynh, bởi không yêu thì cứ dửng dưng bên cạnh như vậy, vô tình khiến bao nhiêu công chúa, tiểu thơ đau khổ. Tại sao không nói rõ với sư huynh ra đi là một hạnh phúc, trốn chay một tình iu, có sự hối hận tha thiết của Hàn ca, nhung Suong tỷ vẩn kh tha thứ, vậy là iu sao? người ta đã thật sự hối hận rồi mà. Tránh đi một hàn ca, lại cũng không tránh được những âm mưu ác độc khác trong hooàng cung của sư huynh, còn khiến sư huynh cực kỳ khó sử. Hayzzzz… đôi khi ta thấy thuong sương tỷ, đôi khi ta thấy ghét sự nhu nhược yếu đuối cua suong tỷ a.

    Ta thì ta không iu su huynh tý nào, sống bên cạnh bao nhiêu năm, sư huynh có thổ lộ ra dđâu, đến khi suong tỷ đau khổ, mất mát mới thấy huynh xuất hiện bảo vệ, tỏ rõ tình ý, giống như bù đắp và thương hại vậy. Ta vẫn là chọn hàn ca a. Nếu là ta thì ta sẽ đi trở về nơi đầu tiên gặp hàn ca. lo cho thân mình và chờ đợi…hahahah.
    Thanks nàng.

     

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 425 other followers