RSS

[Cuốn PHẢN KHÁNG] Chương 85 – NGHIỆM CHỨNG

15 Tháng 1

(Hum qua Kún đi làm tóc từ 3h đến 8h tối mới xong. về nhà lọ mọ mãi mệt nên không làm, ngàn lần xin lỗi các tình yêu T_T.)

Tà Phong chân trước chân sau nhảy qua cửa sổ, nàng liền đóng cửa sổ lại, vừa ngồi đến bên bàn, cửa phòng bị một người dùng lực lớn đẩy vào.

Chỉ thấy vẻ mặt tăm tối của Phượng Cô nhìn nàng, sau đó Hoàng Kỳ cùng vài tên thị vệ chạy ào vào trong phòng tả hữu lục soát.

Từ đáy giường, ngăn tủ, bình phong, đều bị lục soát hết cả. Sau cùng hết mọi chỗ mới dừng lại.

Vãn Thanh lạnh nhạt nhìn, không nói một lời, lúc này đây cần phải trầm tĩnh mới có thể qua được cửa ải này.

“Người đâu?” Phượng Cô lạnh lùng nói, mắt chăm chú nhìn thẳng Vãn Thanh tựa hồ như muốn nuốt nàng vào bụng.

“Thiếp không hiểu Gia đang nói cái gì? Người nào cơ?” Vãn Thanh nhẹ nhàng trả lời, sau đó nhìn 2 bên tả hữu, nhìn một chút rồi tiếp tục lên tiếng: “Gia nửa đêm cho người xông vào phòng thiếp, lại còn lục soát hết mọi chỗ, lại còn hỏi thiếp những điều lạ lùng, thiếp thật sự là không hiểu.”

Sắc mặt Phượng Cô khẽ rùng chuyển một cái, một tay bóp vào cổ Vãn Thanh, hung dữ nói: “Thượng Quan Vãn Thanh, đừng có chọc giận ta! Chọc giận ta không có dễ ăn đâu! Nói mau, người đang đâu?”

“Gia,… ta thật sự không hiểu. Vãn Thanh ngữ khí mềm nhũn vài phần, sợ rằng bị động thai, chỉ có thể mềm dẻo nói chuyện mới có thể bằng an được.

“Xem ra, ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Phượng nhãn của hắn híp lại, lửa giận nổi lên, tay càng dùng sức hơn.

“Gia, thiếp… thật sự là không biết a.” Nàng mềm nhũn thân mình. Khóe mắt một giọt lệ chảy xuống.

Giọt nước mắt mang theo hơi ấm thẳng tắp rơi xuống tay Phượng Cô đang bóp cổ Vãn Thanh, hắn cảm giác như bị điện giật, giật mình buông lỏng tay ra… Trong lòng không ngừng kinh hoàng, hắn lại vì một giọt lệ kia mà trong lòng không nỡ ra tay, đây là lần thứ mấy, lần thứ mấy thấy nàng hắn mềm lòng…!!!

Sắc mặt hắn càng lúc càng tối tăm: “Thật sự không biết sao?”

Vãn Thanh nắm ngay tình hình, vội vã lắc đầu: “Thiếp thật sự là không có biết gì.”

“Tạm thời tin ngươi một lần, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ không buông tha ngươi!” Phượng Cô hung hãn nói.

“Tạ ơn Gia.” Vãn Thanh cúi đầu, trong mắt một tia trong vắt khó hiểu.

Một bên là Hoàng Kỳ, mắt lạnh lùng, trong mắt hiện lên sự ác độc, không biết lần thứ mấy Gia nương tay cho Thượng Quan Vãn Thanh rồi. Nếu là trước kia, chưa bao giờ Gia tha thứ cho kẻ nào nói dối.

“A……..” Đột nhiên từ xa truyền đến tiếng hét của nữ tử chói tai kinh người, nghe kĩ thì đúng là tiếng của Chu Nhu Nhi, trên mặt Vãn Thanh hiện lên rõ nỗi nghi ngờ.

Nhưng Hoàng Kỳ cùng đám tay chân đã nhanh chân hơn, trong nháy mắt đã rời khỏi chỗ.

Nhưng, Phượng Cô vẫn đứng yên ở đằng kia, không hề nhúc nhíc chứ chưa nói gì là rời đi.

Chu Nhu Nhi có việc, hắn thật sự là không có quan tâm hay sao?

Nàng biết rõ rằng hắn lấy Chu Nhu Nhi chỉ vì nàng ta có khuôn mặt hao hao giống Chu Nguyệt Nhi. Nhưng không ngờ được rằng hắn là kẻ vô tình bạc bẽo, nhẫn tâm, không thương tiếc người như thế.

Bất luận thế nào, Chu Nhu Nhi cũng đang mang thai con của hắn, ngay cả bạc tình bạc nghĩa mặc kệ Chu Nhu Nhi sống chết như nào, nhưng trong bụng nàng ta còn có con của hắn a! Hắn lại có thể lạnh lùng đến thế ư!

Chẳng nhẽ thế gian này chỉ có Chu Nguyệt nhi là người được hắn quan tâm thôi sao, người khác đều phải chịu sự lạnh nhạt của hắn…

Nàng rất muốn hỏi hắn, nhưng lại không cần phải hỏi nữa, bởi trong lòng nàng đã sớm có đáp án. Càng cúi đầu xuống thấp hơn, lẳng lặng chờ đợi hắn rời đi, nhưng kìa, hắn vẫn còn đứng đấy, không hề nhúc nhích, tựa hồ như muốn hóa đá.

Thật là vất vả quá đi, Vãn Thanh vì muốn hắn rời đi, vẫn cúi đầu tiễn hắn, khó chịu quá nàng ngẩng lên, lại thấy hắn không phải đi ra ngoài mà đang hướng thẳng hướng nàng bước tới.

Hắn trước mặt nàng, không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng nhìn sắc mặt rõ ràng là không hài lòng, trong ánh nến lại càng lộ rõ vẻ lạnh lùng, nàng không dám hỏi, không biết làm gì hơn là đứng im một chỗ, để xem hắn rút cuộc là muốn làm điều gì.

Lại thấy hắn đi tới trước giường, duỗi tay ra: “Cởi áo cho ta, ta muốn ngủ.”….

“Ngủ… muốn ngủ ư? Ở chỗ này sao?…” Vãn Thanh có chút không hiểu ý tứ của hắn, rút cuộc là hắn tại sao lại làm vậy, tự nhiên thế nào lại muốn ngủ ở chỗ nàng đây?

Thật là dọa người sợ chết a!

Nàng ngạc nhiên quá tới mức há hốc miệng, mất hẳn cả phản ứng bình thường.

« Không hiểu tiếng người sao ? » Tiếng nói Phượng Cô lạnh lùng truyền đến : « Còn không mau cởi cho ta ! »

Chưa từng qua tình cảnh như lúc này, Vãn Thanh thật sự không biết phải thế nào cho đúng, mau cởi áo cho hắn hay là cự tuyệt nữa.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cự tuyệt hắn là điều không thể, hắn là người như nào, có thể cự tuyệt hắn được sao

Hồi lâu, nàng ôn nhu nói : « Gia, tỷ tỷ vừa mới… »

« Việc của nàng ta không có gì đáng quan tâm ! » Nàng mới nói được nửa lời, Phượng Cô liền lạnh lùng cắt đứt lời của nàng, hắn trong lòng đang vô cùng phiền muộn, bản thân không hiểu sao lại mềm lòng trước nàng như vậy, vừa rồi kia, giọt nước mắt ấm áp làm hắn xao động, giờ này lại phảng phất hơi ấm nóng bỏng của giọt nước mắt kia nơi mu bàn tay hắn.

Thiêu đốt không phải là mu bàn tay của hắn, mà là tâm của hắn, tâm hắn – vì một giọt nước mắt mà dịch chuyển.

Hắn không hiểu, hắn muốn làm rõ chuyện này, vì thế nên hắn mới quyết định lưu lại.

Rút cuộc, Vãn Thanh hiểu rằng Phượng Cô không phải nói giỡn, hắn thật sự muốn ngủ lại ở Trà Hương Các, nhưng nàng không cam tâm, không muốn cùng một giường với hắn.

Hai lần, hai lần trước… nàng không chịu nổi, như vậy là quá đủ rồi, không tưởng tượng được là… không cần có lần thứ ba a ! Hơn nữa lúc này nàng đang có thai, lại vừa bị động thai, không thể cùng nam tử một phòng được. ( =)). Dúng đúng, Anh Vi Phong trong Một đêm ân sủng cũng bảo là : 3 tháng đầu vs 3 tháng cuối không được… đoạn thời gian giữa thi thoải mái … )

Nhưng là, làm thế nào mới có thể cự tuyệt hắn được đây.

Lúc này, nàng lại hi vọng Chu Nguyệt Nhi tới đây, bởi chỉ có Chu Nguyệt Nhi đến, mới có thể ngăn cản Phượng Cô lại.

« Còn không mau cởi áo cho ta ! Lẽ nào không biết sao ? » Tiếng Phượng Cô giận dữ, tưởng chừng sắp phát hỏa.

Vãn Thanh cắn răng, chậm rãi đi tới trước mặt hắn, bàn tay run rẩy cởi cái đai lưng của hắn, nhưng phát hiện ra đai lưng kia nhìn đơn giản nhưng muốn cởi nó thì khó khăn vô cùng.

Nàng… chưa từng bao giờ cởi áo cho một nam tử !

Sắc mặt nàng tái nhợt không có chút huyết nào dần dần ửng đỏ, trong lòng chộn rộn lên nhưng không giải thích được, tay không dám chạm đến thân thể hắn, giữ khoảng cách nhẹ nhàng tháo đai lưng cho hắn.

Nhưng càng tháo càng loạn, không hiểu là ai kết đai lưng này đây… thật là phiền phức quá đi. Nhưng bản thân vẫn không dám đứng sát vào xem xét cẩn thận, vẫn giữ cự ly với hắn.

Phượng Cô vẫn đứng im, không nhúc nhích nhìn nàng vụng về cởi đai lưng cho hắn, hắn thật không nghĩ tới, nàng ngày thường thông minh như thế, sao giờ lại bối rối thế kia.

Chỉ thấy đầu của nàng càng lúc càng cúi thấp, những sợi tóc trượt ra ngoài bay về phía trước, những sợi tóc tơ trong ánh nến lóe lên, tỏa ra hương khí hoa sơn trà nhàn nhạt.

Chắc là nàng dùng hoa sơn trà để tắm. Tay không tự giác với lấy một lọn tóc khẽ hít hà : « Là dùng hoa sơn trà tắm ? »

Bị hắn chạm vào tóc, Vãn Thanh cả người như bị điện giật, cả đầu không dám ngẩng lên. Thần kinh căng thẳng tột độ, hệt như một con rối, không dám động đậy chút nào.

« Sợ hãi đến mức đóng băng rồi sao ! » Tiếng Phượng Cô tức giận xen lẫn buồn bã truyền đến.

Vãn Thanh giật mình một cái, mất hết bình tĩnh thường ngày, vội vàng ngẩng đầu lên, đầu cộp mạnh vào cằm Phượng Cô phía trên.

« Cốp » một tiếng, Phượng Cô quát : « Ngươi muốn chết a ! »

Vãn Thanh bị dọa hết hồn, mau chóng trấn tĩnh : « Gia, xin Gia thứ tội. »

Phượng Cô thở dài, lửa giận vừa hạ được tí chút đã sớm bị nàng thổi bùng lên, lạnh nhạt thốt : « Còn không mau cởi áo cho ta ! » (đồ biến thí sao cứ đòi người khác cởi áo thế hở.)

Vãn Thanh bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cúi đầu vì hắn mà cởi đai lưng, nhưng cái đai này kết kì quái quá, nàng không thể nào mà mở được.

Mồ hôi nhỏ giọt trên mặt nàng, càng lúc càng khó mở, nàng cảm tưởng càng mở lại càng rối hơn, chắc phải có phù phép mới mở được mất. Trong mắt Phượng Cô hiện lên một tia vui vẻ.

Đai nà là do Hoàng Kỳ sáng tạo đôc đáo, người mở mà gặp sai lầm ngay từ đầu thì sẽ càng sai, càng mở càng gặp bế tắc.

Đai này gọi là liên hoàn khóa trái kết, người bình thường căn bản không giải được, Vãn Thanh thông minh, nếu như từ đầu không gấp gáp, cẩn thận nhìn thì cũng có thể mở được, ai ngờ nàng đứng cách xa như vậy, bộ dạng phòng bị, khẩn trương mở mà không nhìn cẩn thận, bước đâu tiên đã sai, càng mở càng bế tắc. (Anh là xử nữ đấy đâu mà cần dùng cái thể loại phòng bị ác thế.T_T)

Nhìn nàng bộ dạng thế này, hắn thản nhiên nhấm nháp như một món điểm tâm.

Qua một hồi lâu, hắn cảm giác trừng phạt như thế này đủ rồi, lúc này mới chậm rãi kéo tay nàng thô lỗ : « Tốt lắm, tốt lắm ! Chờ ngươi cởi được áo cho ta thì chắc là hết buồn ngủ mất ! Trời sáng mất thôi ! »

Mặt Vãn Thanh lạnh lẽo, không mở được đai áo khiến nàng mạnh mẽ đáp : « Muốn cởi cũng nhanh thôi ! » Vừa rồi nàng đã thăm dò, không phải không thể mở mà nàng sợ phải ngủ cùng hắn thôi.

Vừa nói tay đã bắt đầu mở lại đai áo, từ từ mở từng nút, chậm rãi lục tìm, rốt cuộc cũng đã mở xong.

Trên mặ nàng nở nụ cười thoải mái, cất cao đầu : « Đã mở xong rồi ! »

Nhìn lên một cái, mặt nàng đang tươi cười thì trầm xuống, nhất thời hưng phấn quên mất mình đang đứng trước ai, tự nhiên cười nói thế trước mặt hắn.

Sắc mặt nhất thời lạnh xuống, cung kính nghiêng người cởi bỏ áo ngoài cho hắn.

Phượng Cô nhìn nàng cười thoải mái mà nhìn thấy hắn thì nghiêm lại, nhất thời trong lòng bực mình ghê gớm, hắn ghê tởm lắm sao ? Nàng nhìn thấy hắn liền không cười là sao ?

Càng nghĩ càng giận, nhưng bản thân hắn cũng không hiểu rốt cuộc là thế nào. Chỉ cảm thấy một xúc cảm không tên đang thiêu đốt trong lòng.

Đột nhiên hắn dùng sức giật lại trang phục từ tay nàng, mặc lên người, thanh âm  phẫn nộ : “Bị ngươi gây sức ép như vậy , hứng thú gì cũng bay biến hết trơn!”

Nói xong lạnh lùng xoay người biến mất trong màn đêm. (T_T. Xin lỗi các bạn yêu quý…. Hắn đi rồi. huhu)

Nhìn Phượng Cô rời đi, trong lòng Vãn Thanh thở phào một cái.

Nàng không hề hay biết, đêm nay Phượng Cô vẫn trở lại phòng nàng, cùng nàng ngủ chung một giường

 

About Kún Chun

Mưa tạnh, gió ngừng, nắng có lên?
54 Comments

Posted by on 15/01/2011 in Thất thân làm thiếp

 

54 Responses to [Cuốn PHẢN KHÁNG] Chương 85 – NGHIỆM CHỨNG

  1. hangminhon

    15/01/2011 at 11:15 sáng

    thanx chi nhieu

     
  2. hangminhon

    15/01/2011 at 11:15 sáng

    oh tem

     
    • hangminhon

      15/01/2011 at 11:16 sáng

      lan dau “lum” dc tem ak nha!!! hen de so

       
  3. william

    15/01/2011 at 11:22 sáng

    thanks

     
  4. Đăng Như

    15/01/2011 at 11:29 sáng

    thank ss

     
  5. silverhand31

    15/01/2011 at 11:38 sáng

    Chậm rồi ;(

     
  6. Pandanus255

    15/01/2011 at 11:42 sáng

    Thanks

     
  7. whale

    15/01/2011 at 11:46 sáng

    hic hót quá hót quá, cắm dùi nhà nàng tới tối lun :P

     
  8. kivacullen

    15/01/2011 at 12:06 chiều

    xịt máu mũi :) )) hahahahahaha :X:X mong wá nàng ơi :]]]

     
  9. Hala

    15/01/2011 at 12:17 chiều

    thanks nàng
    hehe bao giờ cho đến tối đây :D

     
  10. ciel

    15/01/2011 at 12:32 chiều

    hờ hờ
    bà chị dừng đúng lúc ghê nha
    làm rớt tim người ta rồi!

     
  11. yumi

    15/01/2011 at 12:34 chiều

    thanks

     
  12. huongmai

    15/01/2011 at 12:35 chiều

    Thui vì công cuộc trùng tu sắc đẹp đành đợi đến tối vậy KUn cũng thật là cắt gì giỏi vậy ….. tiếp có H hở nàng, ngóng, ngóng, ngóng………..

     
  13. Hoatranh

    15/01/2011 at 12:38 chiều

    Thanks

     
  14. minhanh_09

    15/01/2011 at 12:40 chiều

    he he nàng ơi đau tim quá

     
  15. Đông

    15/01/2011 at 12:49 chiều

    A, bệnh viện thông báo số ca xì trét nhập vào đó tăng vọt

     
    • dark_witch13

      15/01/2011 at 7:04 chiều

      Cả số người bị lên cơn đau tim nữa huynh ơi =.=!!! Tại 2 nàng ấy mà các y bác sĩ lại một phen vất vả *chấm chấm nước mắt*

       
      • Đông

        16/01/2011 at 12:23 sáng

        Nhà nàng ở đâu? Cho ngộ địa chỉ, hết thuốc trợ tim thì còn chỗ mà xin.

         
  16. hieubeonjnj

    15/01/2011 at 1:16 chiều

    hj
    thanks tình yêu nhiw lắm nà ><

     
  17. Courtney

    15/01/2011 at 2:54 chiều

    a hot hot a hot hot hot dj :D
    thanks nang`

     
  18. hoacodon

    15/01/2011 at 6:04 chiều

    sặc…chẳng nhẽ …anh định….

     
  19. nguyen

    15/01/2011 at 6:09 chiều

    dang den doan hap dan hoi hop qua, thank nang nha

     
  20. E.B

    15/01/2011 at 6:26 chiều

    thanks nàng nhiều!!!

     
  21. huongmai

    15/01/2011 at 7:44 chiều

    Tối lắm rùi nàng ơi, ta chờ nàng đây nè, tóc nàng đẹp chưa, nàng về post tiếp đi

     
  22. MunGreenie

    15/01/2011 at 8:17 chiều

    Hoi hop qua . Cho nay dung la cho hot :-ss

     
  23. YuNa

    15/01/2011 at 8:22 chiều

    đọc mà hết hồn …thanks

     
  24. huongmai

    15/01/2011 at 8:56 chiều

    óa nàng ơi, phần tiếp theo đâu, khóc lóc đòi đòi

     
  25. Courtney

    15/01/2011 at 8:57 chiều

    9g rùi nàng ơi, trời đã rất tối tối rất a :D . Còn 3 tiếng nữa là trời sáng rồi

     
  26. hieubeonjnj

    15/01/2011 at 9:30 chiều

    hjk
    tình yêu iu
    9 rưỡi rùi mà ko thấy phaafn còn lại nà
    chờ đau tjm we’

     
  27. baby_lonton

    15/01/2011 at 9:41 chiều

    thanks ss

     
  28. SS

    15/01/2011 at 9:50 chiều

    thank ss nhiu

     
  29. moon

    15/01/2011 at 9:51 chiều

    đã tối lắm rồi Kun oai :( (:((:((:((:((

     
  30. huongmai

    15/01/2011 at 9:56 chiều

    đêm rùi nàng ơi, ta mỏi hết cả lung rùi

     
  31. caibang

    15/01/2011 at 9:59 chiều

    Híc , đợi mãi ko có hồi tiếp theo . =,=

     
  32. Huhu mun wa ruj

    15/01/2011 at 10:09 chiều

    Hu mun wa ruj

     
  33. Courtney

    15/01/2011 at 10:18 chiều

    T^T hic đi vào rồi lại đi ra

     
  34. bingbing

    15/01/2011 at 11:12 chiều

    thanks ss nhiu nhiu ^^

     
  35. Tinhyeuhoctro

    15/01/2011 at 11:35 chiều

    Doi mai ma van ko thay phan tiep theo dau ca. Huhuu

     
  36. hieubeonjnj

    16/01/2011 at 12:05 sáng

    huhuhu
    nàng ui
    ta chờ đúg sang ngày hôm sau nè

     
    • Đông

      16/01/2011 at 12:19 sáng

      What’s a giraffe ? C’est moi

       
      • Kún ♥ Nhi

        16/01/2011 at 10:31 sáng

        híc, đi off có j k anh Đông ơi

         
      • Đông

        16/01/2011 at 1:25 chiều

        Hỏi Ms Mèo về cảm nhận có lẽ 9x hun. Lần trk các nàng uống nk ngọt, còn các chàng chuyền tay nhau can 20 lít Mẫu sơn he he.

         
  37. Gacon

    16/01/2011 at 9:20 sáng

    Ho, Anh nay bit cam giac bi Dien giat kia. :d

     
  38. Nhi

    16/01/2011 at 10:37 sáng

    Nàng không hề hay biết, đêm nay Phượng Cô vẫn trở lại phòng nàng, cùng nàng ngủ chung một giường

    => hái hoa đạo tặcccccccccccccc

     
  39. moon

    16/01/2011 at 10:40 sáng

    =))

    anh siu biến thái
    đi rồi còn quay lại

    ngủ chung với người ta nữa mà bảo là ghét tỷ ấy =))

    anh yêu giống trẻ con dễ sợ =))

     
  40. Courtney

    16/01/2011 at 12:46 chiều

    thanks nang`
    haiz, cho` doi moi mon cung co’ a :D ko phu lo`ng ng`

     
  41. orion48

    16/01/2011 at 12:59 chiều

    H đâu, H đâu…hú hú…

     
  42. songjin

    16/01/2011 at 3:29 chiều

    suc sao tu` h.wa den’ gjo` moj’ coj dc du? chap, nang` ac’ wa’ nha.

     
  43. Thanh Thanh

    16/01/2011 at 4:19 chiều

    thank K&N

     
  44. hoho

    16/01/2011 at 5:24 chiều

    thanks

     
  45. Yinny

    15/04/2011 at 6:36 chiều

    cai’ ten nay`, het lan nay` toi lan khac’, dang moi lua, lua chua kip chay’ thi` da bo di la` sao…sao ko lam` toi lun di???!! ~~~

     
  46. phungthuhong

    15/07/2011 at 1:03 chiều

    đọc vụ cởi thắt lưng này ta lại nhớ đến chuyện cười, vợ vì muốn trốn chồng nên mặc vào người 5,6 lớp quần áo đến khi cởi đến lớp cuối cùng thì cũng như anh PC mất hết cả hứng hiii… Thanks nàng

     
  47. Red Nose

    02/04/2012 at 3:00 sáng

    cha này biến thái.miệng thì bảo ghét, vậy mà đêm đến lén ôm người ta ngủ.

     

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 425 other followers